Bài viết của Tuấn Kiệt

Nền kinh tế Mỹ khởi đầu năm 2017 với tốc độ chậm chạp, CNNMoney cho hay.

Nền kinh tế Mỹ khởi đầu năm 2017 với tốc độ chậm chạp, CNNMoney cho hay.

Cụ thể, tăng trưởng kinh tế chỉ ở mức 0.7% trong 3 tháng đầu tiên của năm 2017, theo báo cáo về GDP của Bộ Thương mại Mỹ. Đây là quý tăng trưởng yếu nhất kể từ quý 1/2014.

Tổng thống Mỹ Donald Trump

Chi tiêu tiêu dùng yếu ớt là nguyên nhân chính dẫn tới tốc độ tăng trưởng ảm đạm - một điều đã trở thành thường lệ đối với nền kinh tế Mỹ kể từ cuộc Đại Suy thoái kết thúc trong năm 2009. Kể từ đó, kinh tế Mỹ chỉ tăng trưởng bình quân khoảng 2% mỗi năm.

Được biết, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã hứa sẽ chấm dứt tình trạng tăng trưởng chậm chạp. Vào đầu chiến dịch tranh cử của mình, ông cam kết tạo ra mức tăng trưởng 4% - một điều chưa từng được chứng kiến kể từ cuối thập niên 90.

Kể từ lúc nhậm chức, chính quyền Donald Trump hướng đến mục tiêu tăng trưởng 3% bằng cuộc cải cách thuế và các thỏa thuận thương mại tốt hơn – mới chỉ là 2 trong số các động thái nhằm thúc đẩy nền kinh tế Mỹ.

“Khả năng đạt được mức 4% là rất, rất thấp. Còn mức tăng trưởng 3% là có khả năng thực hiện được”, Dan North, Chuyên gia kinh tế Mỹ hàng đầu tại Euler Hermes, cho hay.

Trong khi đó, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) dự báo kinh tế Mỹ sẽ tăng trưởng 2% trong vài năm tới.

Bất chấp mức tăng trưởng chậm chạp, nền kinh tế Mỹ vẫn đang trong tình trạng khá tốt. Tỷ lệ thất nghiệp ở mức rất thấp với 4.5%, thấp hơn rất nhiều so với mức cao nhất trong tháng 10/2009 là 10% (sau khi cuộc Đại Suy thoái chấm dứt).

Thêm vào đó, thị trường việc làm vẫn tăng trưởng mạnh, giá gas thấp và tăng trưởng tiền lương cũng leo dốc sau nhiều năm trì trệ.

Vẫn còn một sự khác biệt lớn trong năm nay là tâm lý lạc quan của người Mỹ về nền kinh tế tương lai đã được cải thiện đáng kể. Niềm tin – từ người tiêu dùng cho tới những doanh nghiệp lớn – đã nhảy vọt, một phần là nhờ những hy vọng về các chính sách thúc đẩy tăng trưởng của Donald Trump.

Tuy nhiên, niềm tin cao hơn về tương lai của nền kinh tế Mỹ vẫn chưa dẫn tới các khoản chi tiêu nhiều hơn tại thời điểm này. Doanh số bán lẻ - một thước đo về cảm nhận của người tiêu dùng – giảm sút trong tháng 2 và tháng 3/2017.

Dẫu vậy, một số chuyên gia hy vọng rằng chi tiêu tiêu dùng sẽ bắt kịp với tâm lý tự tin trong vào tháng tới.

“Tăng trưởng tiêu dùng sẽ hồi phục trong quý 2/2017”, Paul Ashworth, Chuyên gia kinh tế Mỹ hàng đầu tại công ty nghiên cứu Capital Economics, cho hay.

Hãy lưu ý rằng ước tính đầu tiên về tốc độ tăng trưởng kinh tế Mỹ trong thời gian khởi đầu năm thường ở mức thấp trong vài năm trở lại đây. Và giai đoạn sau đó, tốc độ tăng trưởng kinh tế thường tăng trở lại.

Dù gì đi nữa, con số cuối cùng vẫn không làm thay đổi được một vấn đề: Mỹ đang gặp tăng trưởng chậm chạp./.

Yêu cầu thắt chặt kiểm soát rủi ro trong hệ thống tài chính Trung Quốc có thể khiến nhà đầu tư xa lánh chứng khoán của nước này, nhưng công ty Eastspring Investments lại đưa ra một quan điểm khác ...

Yêu cầu thắt chặt kiểm soát rủi ro trong hệ thống tài chính Trung Quốc có thể khiến nhà đầu tư xa lánh chứng khoán của nước này, nhưng công ty Eastspring Investments lại đưa ra một quan điểm khác hơn. Họ cho rằng đây là thời điểm hoàn hảo để đổi chiến lược đầu tư, Bloomberg cho hay.

 

Eastspring Investments, một nhánh của công ty bảo hiểm lớn nhất ở Anh – Prudential, đang tìm kiếm những cổ phiếu tiêu dùng và bất động sản ở Trung Quốc sau khi chốt lời khoản đầu tư vào cổ phiếu Trung Quốc giao dịch ở Hồng Kông. Nỗi lo sợ về việc kiểm soát pháp lý của Bắc Kinh đã khiến Shanghai Composite lao dốc hơn 4% so với mức đỉnh được thiết lập trong tháng này.

“Các cổ phiếu loại A (A-share), đặc biệt là các cổ phiếu vốn hóa lớn ở Thượng Hải, đã trở nên hấp dẫn hơn rất nhiều khi nhìn vào giá trị chung của chúng”, Ken Wong, Nhà quản lý quỹ của Eastspring ở Hồng Kông, cho biết. “Chúng tôi đang nỗ lực xem xét các khoản đầu tư tiềm năng trong nhóm cổ phiếu loại A”.

 Cổ phiếu loại A là những cổ phiếu của các công ty Trung Quốc và được niêm yết tại Sàn Giao dịch Chứng khoán Thượng Hải, còn cổ phiếu loại H là những cổ phiếu của các công ty Trung Quốc nhưng được niêm yết ở Sàn Giao dịch Chứng khoán Hồng Kông hoặc các sàn giao dịch chứng khoán nước ngoài khác.

Ông Wong không phải là nhà đầu tư lớn duy nhất không bị ảnh hưởng bởi các biện pháp pháp lý từ Trung Quốc – vốn là một phần của chiến dịch rộng hơn của nước này để làm giảm đòn bẩy.

Thật vậy, Mark Mobius, Chủ tịch của Templeton Emerging Markets, tỏ ra hoan nghênh việc kiểm soát của Trung Quốc. Ông cũng ủng hộ cổ phiếu được niêm yết trên sàn Thượng Hải (hoặc còn gọi là cổ phiếu loại A) hơn là các cổ phiếu loại H (H-shares) trong dài hạn, đồng thời cho rằng cổ phiếu A sẽ có lợi thế khi nền kinh tế Trung Quốc hồi phục. Nhà đầu tư huyền thoại này nhận định trong tháng trước, các cổ phiếu Trung Quốc giao dịch bên ngoài đã trở nên quá đắt đỏ.

Hôm thứ Năm, chỉ số Shanghai Composite giảm nhiều nhất là 1.4%, sau khi việc xem xét lại rủi ro trong hệ thống tài chính Trung Quốc nhận được sự ủng hộ của Chủ tịch Tập Cận Bình và các thành viên của Đảng Cộng sản. Cùng với sự biến động trên thị trường chứng khoán Trung Quốc, các sáng kiến từ các nhà điều hành Trung Quốc trong tháng này đã thúc đẩy trái phiếu Chính phủ kỳ hạn 10 năm lên mức cao nhất trong gần 2 năm.

Mua rẻ

Mức P/E của chỉ số Shanghai Composite giảm xuống 17.7 vào ngày 24/04/2017, qua đó làm chỉ số này trở nên rẻ nhất kể từ tháng 10/2017 (so với MSCI China Index), dữ liệu được tổng hợp bởi Bloomberg cho thấy.

Đà tăng của các chứng khoán giao dịch ở Hồng Kông đã góp phần thu hẹp khoảng cách giữa giá chứng khoán giao dịch ở Trung Quốc và Hồng Kông. Bên cạnh đó, tính tới thời điểm này trong năm 2017, MSCI China Index đã tăng vọt 17%, đồng thời chạm đỉnh 21 tháng trong tuần này. Trong khi đó, Shanghai Composite lại giảm 39% so với đỉnh được thiết lập vào giữa năm 2015.

“Chúng tôi mua mỗi khi nào giá chứng khoán rẻ”, ông Wong cho biết. “Tại thời điểm này, chắc chắn sẽ có cơ hội tiềm ẩn trong các cái tên lớn nằm ở bên cổ phiếu loại A”.

Nhóm cổ phiếu tiện ích đã dẫn đầu đà sụt giảm ở Thượng Hải trong 2 tuần qua, qua đó làm giảm chênh lệch về hệ số P/E giữa chỉ số Shanghai Stock Exchange Public Utility Index và MSCI China Utilities Sector Index xuống mức thấp nhất kể từ tháng 10/2016. Industrial & Commercial Bank of China nhận thấy so với các cổ phiếu Hồng Kông, các cổ phiếu ở Thượng Hải đã giảm xuống mức thấp nhất trong gần 1 tháng.

Quan điểm của Mobius

Ông Mobius cho rằng vì thị trường nội địa năng động hơn với số lượng nhà đầu tư lớn hơn, vì thế họ kỳ vọng các cổ phiếu loại A sẽ có thành quả cao hơn nếu môi trường kinh tế lạc quan hiện nay tiếp tục kéo dài.

Quan điểm của ông Mobius có thể quá lạc quan đối với một số nhà phân tích, vì họ cho rằng việc kiểm soát hệ thống tài chính chặt chẽ hơn là một rào cản đối với thị trường chứng khoán Trung Quốc. Trong một cuộc khảo sát của Bloomberg vào cuối tháng 3/2017, các điều kiện thanh khoản ngày càng thắt chặt được xem là lý do để cẩn trọng về các cổ phiếu loại A trong bối cảnh Chính phủ nước này tiến hành chiến dịch làm giảm đòn bẩy./.

Đà nhảy vọt của cổ phiếu Amazon trong giờ giao dịch sau phiên ngày thứ Năm đã giúp Jeff Bezos, Giám đốc điều hành (CEO) của Amazon, có thêm 3.3 tỷ USD, qua đó rút ngắn khoảng cách tới ngôi vị giàu ...

Đà nhảy vọt của cổ phiếu Amazon trong giờ giao dịch sau phiên ngày thứ Năm đã giúp Jeff Bezos, Giám đốc điều hành (CEO) của Amazon, có thêm 3.3 tỷ USD, qua đó rút ngắn khoảng cách tới ngôi vị giàu nhất thế giới xuống còn 5 tỷ USD, Bloomberg cho hay.

* Công bố lợi nhuận lạc quan, cổ phiếu Amazon lên sát mức 1,000 USD 

Vượt mặt sếp Amazon, Amancio Ortega giành lại ngôi vị giàu thứ hai thế giới

Kể từ khi ra mắt chỉ số Bloomberg Billionaires Index trong tháng 3/2012, CEO Amazon đã có thêm 65.2 tỷ USD và tính đến hết ngày thứ Năm, lượng tài sản ròng của tỷ phú Jeff Bezos đã lên tới con số 79 tỷ USD. 

Cổ phiếu Amazon tăng gần 50 USD/cp sau khi công ty dự báo doanh số sẽ vượt các ước tính trong quý hiện tại, qua đó tiếp tục chuỗi tăng doanh thu bền vững trong 20 năm qua. Được biết, Amazon đã công bố doanh thu quý 1/2017 ở mức 35.7 tỷ USD và EPS là 1.48, vượt qua các kỳ vọng của các nhà phân tích trên Phố Wall. Hôm thứ Năm, cổ phiếu khép phiên tại 918.38 USD/cp và sau đó đã tăng lên 965 USD/cp trong giờ giao dịch sau phiên ngày thứ Năm./.

Ấn Độ sẽ chiếm lấy vị trí nền kinh tế lớn thứ 4 trên thế giới của Đức trong năm 2022 và đẩy Anh ra khỏi top 5 nền kinh tế lớn nhất trên thế giới, dựa trên một phân tích về dự báo tăng trưởng của Quỹ ...

Ấn Độ sẽ chiếm lấy vị trí nền kinh tế lớn thứ 4 trên thế giới của Đức trong năm 2022 và đẩy Anh ra khỏi top 5 nền kinh tế lớn nhất trên thế giới, dựa trên một phân tích về dự báo tăng trưởng của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF). Tuy nhiên, các thách thức mà đất nước này phải đối mặt vẫn còn rất nhiều, Bloomberg cho hay.

Đó là khó khăn từ việc thực hiện các cuộc cải cách thuế và tình trạng nợ xấu ngày càng gia tăng. Ngoài ra, còn có thách thức trong việc thúc đẩy năng suất lao động, gia tăng cơ hội việc làm cho người dân, khuyến kích đầu tư doanh nghiệp và vượt qua các khiếm khuyết về cơ sở hạ tầng.

Nền kinh tế Ấn Độ vẫn đang hồi phục trở lại kể từ khi Thủ tướng Narendra Modi ban hành lệnh cấm lưu hành các tờ tiền mệnh giá 500 rupee và 1,000 rupee trong năm 2016. Và rất có khả năng là nền kinh tế sẽ xảy ra tình trạng gián đoạn tạm thời do việc triển khai hệ thống thuế đánh trên hàng hóa và doanh số (GST) trên toàn quốc.

Trong lúc còn một chút nghi ngờ liệu hệ thống thuế GST sẽ có lợi trong dài hạn hay không, thì các chuyên gia kinh tế lại bày tỏ ra lo ngại về hệ thống ngân hàng và tình hình sức khỏe chung của khu vực tài chính công. Cả 2 hệ thống trên đều được xem là thước đo để các tổ chức tín dụng toàn cầu đánh giá về tình trạng nợ của Ấn Độ.

Cụ thể, các khoản nợ xấu, nợ tái cấu trúc và khoản tiền cho vay tới các công ty không thể thanh toán nợ đã vọt lên mức 16.6% trên tổng nợ, dữ liệu từ Chính phủ cho thấy. Sự gia tăng trong khoản nợ xấu đã buộc các ngân hàng tập trung vào việc đòi lại các khoản nợ này. Kết quả là tăng trưởng tín dụng Ấn Độ đã giảm xuống gần mức thấp kỷ lục, qua đó tạo ra một thách thức lớn đối với Thủ tướng Narendra Modi, khi Chính phủ nước này cố gắng gia tăng đầu tư và thúc đẩy việc làm.

Bên cạnh hoạt động đầu tư tăng trưởng chậm chạp thì năng xuất lao động của Ấn Độ cũng suy yếu, qua đó kìm hãm tốc độ tăng trưởng kinh tế cũng như cơ hội việc làm tại đất nước này.

Thật vậy, năng suất lao động trên đầu người đã giảm từ 10% trong năm 2010 xuống chỉ còn 4.8% trong năm 2016. Theo Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), Ấn Độ sẽ có sản lượng trên mỗi công nhân ở mức 3.962 USD trong năm 2017, chỉ bằng một phần nhỏ của Đức là 83,385 USD.

Dẫu vậy, tiềm năng tăng trưởng của Ấn Độ không vì thế mà suy giảm. Dựa trên dự báo của IMF, Ấn Độ với tốc độ tăng trưởng 9.9%/năm sẽ vượt mặt Đức vào năm 2022 và trở thành nền kinh tế lớn thứ 4 trên thế giới, đồng thời loại Anh ra khỏi top 5 nền kinh tế lớn nhất thế giới sau năm 2017./.

Chứng khoán châu Á khởi sắc vào giữa phiên ngày thứ Tư, khi niềm lạc quan về kinh tế Mỹ làm gia tăng nhu cầu đối với các tài sản có rủi ro cao. 

Chứng khoán châu Á khởi sắc vào giữa phiên ngày thứ Tư, khi niềm lạc quan về kinh tế Mỹ làm gia tăng nhu cầu đối với các tài sản có rủi ro cao. 

Chỉ số theo dõi cổ phiếu châu Á -Thái Bình Dương (trừ Nhật Bản) của MSCI tiến 0.5% lên sát mức cao nhất kể từ tháng 6/2015. Các thị trường ở Nhật Bản và Australia dẫn đầu đà tăng trong ngày thứ Tư.

Cụ thể, Nikkei 225 của Nhật Bản tăng 1.1% và ASX 200 của Australia tiến 0.68% vào lúc 14h20 giờ Việt Nam. 

Nguồn: CNBC

“Chúng ta đang tiếp nối đà tăng từ thị trường chứng khoán Mỹ và nhóm cổ phiếu tài chính đang là tâm điểm chú ý nhờ các kỳ vọng lạc quan về lợi nhuận doanh nghiệp”, Alex Wong, Nhà quản lý quỹ tại Ample Capital Ltd ở Hồng Kông, cho biết.

Triển vọng của các thị trường châu Á hiện đang rất thuận lợi, trong đó chỉ số MSCI Asia ex Japan đã đột phá một ngưỡng kỹ thuật, qua đó cho thấy có nhiều cơ hội tăng trưởng.

Thị trường chứng khoán Mỹ tăng cao cũng là lý do chính thúc đẩy các thị trường châu Á. Cụ thể, Nasdaq Composite vượt ngưỡng 6,000 điểm lần đầu tiên trong lịch sử, còn Dow Jones và S&P 500 cũng tăng mạnh khi lợi nhuận doanh nghiệp cao góp phần củng cố bức tranh doanh nghiệp Mỹ.

Góp phần vào đà tăng của thị trường là thông tin về đề xuất thuế của Tổng thống Donald Trump – dự kiến được công bố vào ngày thứ Tư - sẽ bao gồm giảm thuế doanh nghiệp và hạ thuế suất đánh trên lợi nhuận từ nước ngoài chuyển về Mỹ.

Nhóm cổ phiếu tài chính đã đẩy thị trường chứng khoán Hồng Kông lên cao khi các nhà quản lý quỹ đặt cược vào kỳ vọng chất lượng của các bản cân đối kế toán của ngân hàng có khả năng tốt hơn trong chu kỳ kinh tế tăng trưởng và có giá rẻ hơn.

Ví dụ, tại Hồng Kông, lĩnh vực tài chính giao dịch ở mức P/E là 8.7 lần, thấp hơn rất nhiều so với mức 29 lần của các cổ phiếu công nghệ.

Trên thị trường tiền tệ, đồng euro đã tăng mạnh trong tuần này sau khi ứng viên trung dung Emmanuel Macron giành chiến thắng trong vòng đầu tiên của cuộc bầu cử Tổng thống Pháp hôm Chủ nhật. Chưa hết, các cuộc thăm dò ý kiến đều chỉ ra thị trường đang ủng hộ ông Macron nhiều hơn bà Marine Le Pen.

Đồng euro gần như ổn định ở mức 1.09480 USD, giữ lại hầu hết đà tăng 1.3% trong ngày thứ Hai. Được biết, trong ngày 24/04, đồng tiền này tăng mạnh nhất trong hơn 10 tháng lên đỉnh 5 tháng rưỡi.

Tâm lý tìm kiếm rủi ro đang ngày càng gia tăng, điều này cũng đồng nghĩa nhu cầu đối với các kênh trú ẩn an toàn đã giảm sút. Cụ thể, lợi suất trái phiếu Chính phủ kỳ hạn 10 năm tăng từ mức 2.23% (trong ngày thứ Sáu) lên 2.34%./.

Quả là một ngày đáng mừng đối với giới siêu giàu châu Âu. Những người giàu nhất châu Âu vừa có thêm 27.5 tỷ USD vào ngày thứ Hai nhờ chứng khoán châu Âu tăng lên mức cao nhất trong 17 tháng và đồng ...

Quả là một ngày đáng mừng đối với giới siêu giàu châu Âu. Những người giàu nhất châu Âu vừa có thêm 27.5 tỷ USD vào ngày thứ Hai nhờ chứng khoán châu Âu tăng lên mức cao nhất trong 17 tháng và đồng euro leo dốc sau khi ứng viên trung dung Emmanuel Macron giành được sự ưu ái của thị trường trong cuộc bầu cử Tổng thống Pháp, Bloomberg cho hay.

 

Xét theo chỉ số Bloomberg Billionaires Index, đà tăng 2.6% đối với tầng lớp siêu giàu châu Âu là đà tăng mạnh nhất trong tất cả các khu vực. Ông trùm ngành bán lẻ Tây Ban Nha, Amancio Ortega, tăng mạnh nhất với 2.7 tỷ USD và một lần nữa vượt mặt nhà sáng lập Amazon, Jeff Bezos, trở thành người giàu có thứ 2 trên thế giới./.

Thị trường châu Âu khởi đầu tuần với đà bứt phá mạnh mẽ sau khi ứng cử viên trung dung Emmanuel Macron giành chiến thắng trong vòng bỏ phiếu đầu tiên của cuộc bầu cử Tổng thống Pháp, CNBC cho hay.

Thị trường châu Âu khởi đầu tuần với đà bứt phá mạnh mẽ sau khi ứng cử viên trung dung Emmanuel Macron giành chiến thắng trong vòng bỏ phiếu đầu tiên của cuộc bầu cử Tổng thống Pháp, CNBC cho hay.

Cụ thể, ông Macron dẫn đầu với tỷ lệ 23.9% trong vòng bỏ phiếu đầu tiên hôm Chủ nhật, kế đó là bà Le Pen với 21.4%, kết quả ước tính từ Bộ Nội Vụ Pháp cho thấy.

 

Chỉ số chung của 600 công ty lớn nhỏ thuộc khu vực châu Âu, Dow Jones Stoxx 600, tiến 1.46% vào đầu phiên ngày thứ Hai khi tất cả các lĩnh vực đều khởi sắc. Còn chỉ số CAC 40 của Pháp vọt 3.36%.

Bên cạnh đó, DAX 30 của Đức leo dốc 2.3%. Tại thị trường chứng khoán Anh, FTSE 100 và FTSE MIB lần lượt tăng 1.5% và 3.16%.

Nhóm cổ phiếu ngân hàng Pháp thúc đẩy chỉ số chính của châu Âu, trong đó Credit Agricole Societe Generale và BNP Paribas đều vọt 10%.

Nguồn: CNBC

Nhà đầu tư tỏ ra tự tin rằng ông Macron sẽ đánh bại đối thủ thuộc Đảng cực hữu là Marine Le Pen trong vòng bỏ phiếu thứ hai vào ngày 07/05/2017. Với lập trường ủng hộ châu Âu của Macron thì Pháp có khả năng sẽ không rút khỏi Liên minh châu Âu (EU).

Kết quả là euro nhảy vọt vào ngày thứ Hai và có mức tăng mạnh nhất so với đồng USD kể từ tháng 6/2016. Vào đầu phiên giao dịch châu Âu, đồng euro leo dốc 1.02% lên 1.0835 USD./.

Nhà đầu tư dường như thở phào nhẹ nhõm trong ngày Chủ nhật – và cả lúc này đây, CNBC cho hay.

Nhà đầu tư dường như thở phào nhẹ nhõm trong ngày Chủ nhật – và cả lúc này đây, CNBC cho hay.

Trên thị trường chứng khoán Mỹ, các hợp đồng tương lai khởi đầu phiên ngày thứ Hai tăng mạnh, trong đó chỉ số Dow Jones tương lai vọt gần 200 điểm ngay khi có kết quả ban đầu từ cuộc bỏ phiếu tại Pháp. Cụ thể, kết quả bỏ phiếu cho thấy Emmanuel Macron và Marine Le Pen sẽ bước vào vòng đối đầu để tranh chức Tổng thống Pháp.

“Thị trường sẽ tận hưởng niềm vui về kết quả này trong ngày hôm nay. Kết quả thăm dò đã đúng trong lần này, nhưng chúng ta không biết được liệu có đúng trong vòng đối đầu sắp tới hay không”, Quincy Krosby, Chiến lược gia thị trường tại Prudential Financial, cho hay.

* Chứng khoán châu Á diễn biến trái chiều sau vòng bỏ phiếu đầu tiên tại Pháp

* Đồng euro nhảy vọt sau khi ông Emmanuel Macron thắng vòng bỏ phiếu đầu tiên

* Cuộc đối đầu giữa Macron và Le Pen: Người ủng hộ EU và nhà chủ nghĩa dân tộc kinh tế tại Pháp

Chỉ số S&P 500 và Nasdaq Composite tương lai đồng loạt nhảy vọt gần 1%.

Trong khi đó, đồng euro cũng bứt phá mạnh mẽ so với đồng USD trong ngày Chủ nhật. “Có khả năng là các cuộc thăm dò ‘exit’ đã đánh giá quá cao sự hỗ trợ giành cho Macron”, Krishna Guham Phó Chủ tịch của Evercore ISI, cho biết.

Dữ liệu từ Reuters cho thấy đồng tiền chung của khu vực châu Âu đã nhảy vọt lên mức cao nhất trong 5 năm rưỡi tại 1.0935 USD, tăng từ mức đóng cửa ngày thứ Sáu gần 1.072 USD. Đồng euro cũng leo dốc hơn 1% so với đồng bảng Anh và hơn 3% so với đồng yên Nhật.

“Thị trường cần phải hiểu rằng họ đang chờ đợi điều gì. Tôi nghĩ đây là điều khá quan trọng”, Art Hogan, Chiến lược gia thị trường hàng đầu tại Wunderlich Securities, cho hay.

Ứng cử viên thuộc Đảng cực hữu, bà Le Pen, và ứng cử viên trung dung, ông Macron, đã dẫn đầu trong vòng bỏ phiếu đầu tiên ở Pháp. Cả 2 đều đứng đầu trong các cuộc thăm dò về cuộc bầu cử Tổng thống Pháp. Được biết, bà Le Pen và ông Macron sẽ đối đầu một lần nữa vào ngày 07/05/2017. Hầu hết các cuộc thăm dò đều cho thấy ông Macron có thể dễ dàng đánh bại bà Le Pen trong vòng thứ hai.

“Trong một năm qua, chúng ta đã thay đổi bộ mặt chính trị của Pháp”, ông Macron cho biết. Ông nói thêm rằng ông muốn tái triển khai dự án châu Âu.

“2 ứng cử viên này có các quan điểm rất đối ngược nhau”, JJ Kinahan, Chiến lược gia thị trường hàng đầu ở TD Ameritrade, cho biết.

Cũng không kém phần quan trọng, ứng viên Đảng cánh hữu, Francois Fillon, bày tỏ sự ủng hộ dành cho ông Macron hơn là bà Le Pen khi ông thừa nhận thất bại vào buổi tối ngày Chủ nhật (giờ địa phương).

Macron và Le Pen đã theo đuổi khá sát sao nhau trong các cuộc thăm dò trước vòng bỏ phiếu đầu tiên. Chưa hết, ứng viên Đảng cộng sản Pháp là Jean-Luc Melenchon và ứng viên Đảng bảo thủ là Fillon cũng không thua 2 ứng viên dẫn đầu bao nhiêu cả. Theo công ty tổ chức thăm dò Ifop, 4 ứng cử viên trên chỉ cách nhau 6 điểm phần trăm tính tới ngày thứ Sáu (21/04/2017).

Các con số sát sao trong các cuộc thăm dò khiến nhà đầu tư từ bỏ trái phiếu Chính phủ Pháp và chuyển sang trái phiếu Đức ổn định hơn, qua đó đẩy chênh lệch lợi suất giữa trái phiếu Chính phủ kỳ hạn 10 năm giữa Pháp và Đức lên sát đỉnh 2 năm.

Chênh lệch lợi suất giữa trái phiếu Chính phủ của Pháp và Đức
Nguồn: FactSet

Chứng khoán châu Á rơi vào trạng thái trái chiều vào đầu phiên ngày thứ Hai sau kết quả của vòng bỏ phiếu đầu tiên tại Pháp. Trong đó, ứng cử viên trung dung, ông Emmanuel Macron và nhà lãnh đạo Mặt ...

Chứng khoán châu Á rơi vào trạng thái trái chiều vào đầu phiên ngày thứ Hai sau kết quả của vòng bỏ phiếu đầu tiên tại Pháp. Trong đó, ứng cử viên trung dung, ông Emmanuel Macron và nhà lãnh đạo Mặt trân Dân tộc - bà Marine Le Pen tiến thẳng vào vòng thứ hai, dự kiến diễn ra vào ngày 07/05/2017, CNBC cho hay.

* Dow Jones tương lai vọt gần 200 điểm sau kết quả vòng bỏ phiếu đầu tiên ở Pháp

Vàng bất ngờ giảm mạnh nhất trong hơn 7 tuần khi căng thẳng tại Pháp giảm sút

Cuộc đối đầu giữa Macron và Le Pen: Người ủng hộ EU và nhà chủ nghĩa dân tộc kinh tế tại Pháp

Cụ thể, ông Macron dẫn đầu với tỷ lệ 23.7% trong vòng bỏ phiếu đầu tiên hôm Chủ nhật, kế đó là bà Le Pen với 21.7%, kết quả ước tính cho thấy.

Nguồn: CNBC

Tại thị trường Nhật Bản, chỉ số Nikkei 225 vọt 1.34% sau kết quả của vòng bỏ phiếu đầu tiên tại Pháp. Còn Kospi của Hàn Quốc tiến 0.27% và ASX 200 của Australia tăng 0.14%.

Trong khi đó, tại Trung Quốc, chỉ số Shanghai Composite sụt 1.55% và chỉ số Shenzhen Composite hạ 0.695%. Còn Hang Seng của Hồng Kông lùi 0.29%./.

Các thành viên của Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), ngoại trừ Mỹ, sẽ bắt đầu các cuộc đàm phán về việc thực hiện TPP vào tháng 5 tới, Phó Thủ tướng Nhật Bản, Taro Aso, cho biết trong ...

Phó Thủ tướng Nhật Bản:

Việt Nam và các quốc gia khác có khả năng đẩy mạnh các thay đổi trong TPP

Các thành viên của Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), ngoại trừ Mỹ, sẽ bắt đầu các cuộc đàm phán về việc thực hiện TPP vào tháng 5 tới, Phó Thủ tướng Nhật Bản, Taro Aso, cho biết trong một bài phát biểu ở New York hôm thứ Tư.

Phó Thủ tướng Nhật Bản Taro Aso

Ông Aso cho biết, 11 quốc gia còn lại của TPP sẽ bắt đầu đàm phán về việc thực hiện thỏa thuận mà không có sự góp mặt của Mỹ tại Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương (APEC) vào tháng 5 tới. Đáng chú ý, các cuộc đàm phán sẽ được tổ chức cùng với cuộc họp giữa các bộ trưởng thương mại APEC tại Hà Nội vào khoảng giữa đến cuối tháng 5/2017.

Theo ông Aso, các cuộc đàm phán đa phương như TPP sẽ tạo ra điều kiện để Nhật Bản thu được lợi ích từ các quốc gia khác, ngay cả khi vẫn chịu thiệt thòi với một số quốc gia như Mỹ.

Cho đến nay, Chính phủ Nhật Bản đã tỏ ra cẩn trọng về việc đẩy mạnh TPP không có Mỹ, nhưng đã thay đổi phương thức tiếp cận khi nhận thấy sự phản đối của chính quyền Donald Trump đối với các thỏa thuận đa phương.

Ông Aso cho biết đàm phán song phương không mang lại nhiều lợi ích như đàm phán đa phương.

Phát biểu tại một cuộc họp báo ở Nhật Bản, Bộ trưởng Nội các, Yoshihide Suga, cho biết Chính phủ không loại trừ bất kỳ khả năng nào, nhưng Nhật Bản sẽ tiếp tục giải thích với Mỹ về các lợi ích của TPP với hy vọng Chính quyền mới của Mỹ sẽ thay đổi quan điểm.

Trước đó, trong tháng 1/2017, Tổng thống Donald Trump đã ký một sắc lệnh rút Mỹ ra khỏi TPP. Được biết, để thực hiện TPP mà không có Mỹ đòi hỏi phải có sự thay đổi trong các điều khoản của thỏa thuận này./.

Dân số châu Á sẽ già đi nhanh hơn so với các khu vực khác trong vài thập kỷ kế tiếp. Trong bối cảnh đó, đà tăng trưởng của các nền kinh tế mới nổi như Trung Quốc và Thái Lan sẽ chững lại trước khi ...

Dân số châu Á sẽ già đi nhanh hơn so với các khu vực khác trong vài thập kỷ kế tiếp. Trong bối cảnh đó, đà tăng trưởng của các nền kinh tế mới nổi như Trung Quốc và Thái Lan sẽ chững lại trước khi chuyển mình sang vị thế quốc gia có thu nhập cao, CNBC cho hay.

Ngoài ra, nếu mối lo ngại trên trở thành hiện thực thì sẽ gây căng thẳng nguồn tài chính công và kìm hãm khả năng đưa ra các hệ thống cần thiết (như hưu trí) của Chính phủ để phục vụ cho số lượng người lớn tuổi ngày càng tăng.

Các chuyên gia kinh tế tại Standard Chartered cho rằng, sự già đi nhanh chóng của dân số châu Á sẽ tác động tiêu cực đến tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc, Hồng Kông, Hàn Quốc và Thái Lan vào năm 2020, và Singapore vào năm 2025. Điều này sẽ diễn ra trước khi Trung Quốc trở thành nền kinh tế có thu nhập cao vào năm 2026.

“Dân số già đi trước khi trở nên giàu có là một thách thức lớn nhất về cơ cấu trong trung hạn ở các quốc gia châu Á đang phát triển và có khi là cả Mỹ Latin. Lý do chính khiến các quốc gia có thu nhập trung bình lo ngại về điều này là do nó có thể hạn chế khả năng gia nhập vào nhóm nước phát triển có thu nhập cao”, báo cáo của Standard Chartered chỉ rõ.

“Tình hình dân số bất lợi có thể làm giảm tốc độ tăng trưởng GDP tiềm năng và kìm hãm sự phát triển... Dân số già đi còn ảnh hưởng đến năng suất lao động, mẫu hình chi tiêu và hoạt động đầu tư”.

Andy Seaman, Giám đốc đầu tư (CIO) tại Stratton Street Capital, cho biết các nền kinh tế già đi đang phải đối mặt với tình trạng chi tiêu xã hội cao hơn và thu nhập từ thuế ngày càng giảm. Điều này đã thúc đẩy các quốc gia này nhanh chóng cải thiện vị thế tài chính của mình.

“Nợ là rủi ro lớn đối với các quốc gia có dân số già đi, đặc biệt là khi dân số thuộc độ tuổi lao động bắt đầu sụt giảm, vì gánh nặng nợ nần đè nặng lên số lượng người ít hơn”, ông cho biết.

Các Chính phủ đã ra sức mở rộng lực lượng lao động của mình thông qua các biện pháp như gia tăng số người phụ nữ đi làm và nâng độ tuổi nghỉ hưu. Các quốc gia như Nhật Bản, Hàn Quốc và Singapore cũng đã đầu tư vào việc nâng cao kỹ năng của những người lớn tuổi và áp dụng công nghệ để thúc đẩy năng suất.

Tuy nhiên, những biện pháp trên chỉ thường thấy ở các nền kinh tế châu Á tiên tiến, các chuyên gia lưu ý. Trong bối cảnh dân số già đi, muốn tăng nguồn thu của Chính phủ đồng nghĩa với việc áp đặt thuế suất cao hơn lên lượng người lao động ngày càng thu hẹp hoặc mở rộng cơ sở tính thuế, các chuyên gia thuế cho biết.

Trong một báo cáo năm 2015, Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) đã đề nghị các quốc gia giải quyết thách thức về thuế mà nền kinh tế kỹ thuật số mang lại. Kể từ đó, New Zealand buộc phải thực thi thuế hàng hóa và dịch vụ đánh trên các dịch vụ kỹ thuật số từ tháng 10/2016. Đài Loan và Australia sẽ làm điều tương tự trong năm nay.

Tuy nhiên, việc thực thi các loại thuế trên có thể rất nan giải, đặc biệt là ở các nền kinh tế đang phát triển – vốn có khả năng thi hành thuế bị hạn chế và mức độ tuân thủ của người đóng thuế cũng thấp. Chiu Wu Hong, Trưởng bộ phận thuế tại KPMG ở Singapore, dẫn lại một nghiên cứu của Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) cho thấy nợ thuế cao hơn ở những nền kinh tế đang phát triển.

“Những thách thức trên xuất phát từ nhiều yếu tố, như việc khó theo dõi các giao dịch được thực hiện thông qua mạng internet và những nhà cung ứng dịch vụ kỹ thuật số nằm bên ngoài quốc gia”, Chiu cho hay.

Các quốc gia châu Á cũng có thể cạn dần thời gian khi dân số già tăng trưởng nhanh. Ngân hàng Thế giới (WB) ước tính rằng, Singapore sẽ chuyển từ tình trạng dân số “đang già đi” sang “già” sau 25 năm nữa. Được biết, “dân số già” được định nghĩa là quốc gia có từ 14-20% dân số trên 65 tuổi. Ở Thái Lan và Hàn Quốc, quá trình này chỉ mất 20 năm.

Trong khi đó, Anh có đến 45 năm trước khi chuyển sang giai đoạn dân số già, còn Mỹ là 69 năm và Pháp là 115 năm.

Các chuyên gia kinh tế thuộc Standard Chartered cho biết, khả năng sinh sản giảm sút, tuổi thọ tăng cao và sự suy giảm trong tỷ lệ tử vong là những yếu tố dẫn tới hiện tượng già hóa nhanh tại khu vực này. Trong đó, hiện tượng sinh sản giảm sút, tuổi thọ tăng cao được ghi nhận là đang xảy ra với tốc độ nhanh hơn ở châu Á.

Theo báo cáo này, sự hỗ trợ về mặt thể chế chưa được thực hiện để đối phó với việc dân số ngày càng già đi. Các hệ thống hưu trí vẫn không bền vững mặc dù đã thực hiện các cuộc cải cách chính sách trong thời gần đây. Cụ thể, hệ thống hưu trí toàn quốc của Trung Quốc có thể rơi vào tình trạng thâm hụt sớm nhất là vào năm 2030. Còn Thái Lan có khả năng bị thâm hụt kể từ năm 2041. Kế đó, các hệ thống hưu trí ở Hàn Quốc và Việt Nam cũng sẽ bị thâm hụt nhẹ./.

Singapore xếp hạng cao nhất ở châu Á về phương diện thu hút và phát triển tài năng. Điều này không chỉ phản ánh hệ thống giáo dục đẳng cấp thế giới mà còn về cách thức thích nghi với các kỹ năng ...

Singapore xếp hạng cao nhất ở châu Á về phương diện thu hút và phát triển tài năng. Điều này không chỉ phản ánh hệ thống giáo dục đẳng cấp thế giới mà còn về cách thức thích nghi với các kỹ năng trong kỷ nguyên kỹ thuật số, Bloomberg cho hay.

 

Singapore đứng vị trị thứ 2 chỉ sau Switzerland khi xét về Chỉ số Cạnh tranh Tài năng toàn cầu (Global Talent Competitiveness Index), được công bố vào ngày thứ Ba bởi một trường kinh doanh Pháp, INSEAD. Australia là quốc gia khác thuộc khu vực châu Á -Thái Bình Dương cũng nằm trong top 10.

Chỉ số trên đánh giá khả năng của một quốc gia trong việc kích hoạt, thu hút, thúc đẩy và giữ chân tài năng, cũng như phát triển kiến thức toàn cầu và kỹ năng nghề nghiệp lẫn kỹ thuật. Các quốc gia xếp thứ hạng cao đều có chung một vài lợi thế quan trọng: các chính sách việc làm đều ưu tiên tính linh hoạt, hệ thống giáo dục tốt và khả năng công nghệ.

Chính phủ Singapore đang tìm cách biến nền kinh tế thành một trung tâm công nghệ cao ở khu vực. Cụ thể, Chính phủ đang giúp các doanh nghiệp nhỏ áp dụng các công nghệ mới và hỗ trợ các người lao động tìm kiếm kỹ năng. Với việc kìm hãm nhập cư, Singapore đang đẩy mạnh tự động hóa một số công việc cần kỹ năng thấp như người dọn vệ sinh.

“Các công nghệ kỹ thuật số sẽ giúp các nền kinh tế nhỏ và dễ bị tác động như Singapore vượt qua khả năng của mình bằng cách tạo ra các phương tiện cho các doanh nghiệp và tài năng của họ tiếp cận với thị trường toàn cầu”, Su-Yen Wong, Giám đốc điều hành của Human Capital Leadership Institute, cho biết.

Một số các nền kinh tế lớn nhất ở châu Á xếp hạng thấp hơn khi xét về chỉ số này. Cụ thể, Nhật Bản sụt 3 bậc xuống hạng 22 trên toàn cầu, trong khi Trung Quốc đứng thứ 54 và Ấn Độ ở hạng 92.

“Một thử thách lớn đối với Trung Quốc và Ấn Độ nằm ở khả năng thu hút tài năng, và cả 2 quốc gia này đều đối mặt với vấn đề là các người lao động tay nghề cao đang rời khỏi quê hương và làm việc ở nước ngoài”, Bruno Lanvin, Giám đốc điều hành các chỉ số toàn cầu tại INSEAD và cũng là người biên tập báo cáo này, cho hay. “Để cải thiện khả năng thu hút tài năng, các quốc gia này cần phải cải thiện hơn nữa về tình hình pháp lý và thị trường”.

Malaysia có thứ hạng cao nhất trong nhóm các quốc gia có thu nhập từ trung bình-cao, và đứng thứ 28 khi xét về Chỉ số Cạnh tranh Tài năng toàn cầu, vượt cả các quốc gia giàu có hơn như Hàn Quốc, Tây Ban Nha và Italy. Các quốc gia Đông Nam Á cũng có điểm số cao vì kỹ năng nghề nghiệp và kỹ thuật cũng như sự mở cửa đối với các tài năng ở nước ngoài, kết quả nghiên cứu cho thấy.

OPEC đang dẫn trước trong cuộc đua chống lại làn sóng gia tăng nguồn cung dầu tại Mỹ, và các nhà đầu cơ đang tin tưởng nhiều hơn vào OPEC, Bloomberg cho biết.

OPEC đang dẫn trước trong cuộc đua chống lại làn sóng gia tăng nguồn cung dầu tại Mỹ, và các nhà đầu cơ đang tin tưởng nhiều hơn vào OPEC, Bloomberg cho biết.

Số liệu mới nhất từ Ủy ban Giao dịch hàng hóa giao sau Mỹ (CFTC) cho thấy các quỹ đầu cơ tăng cường đặt cược vào sự lên giá của dầu WTI trong 2 tuần liên tiếp khi các hợp đồng tương lai vượt mốc 53 USD/thùng lần đầu tiên trong 1 tháng. Trong lúc ngày càng nhiều thành viên thuộc Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) dường như đã sẵn sàng kéo dài thỏa thuận cắt giảm sản lượng thì dự trữ dầu thô tại Mỹ đã rút khỏi mức cao kỷ lục. Cụ thể, nguồn cung dầu thô ở Mỹ đã thu hẹp trong vài tuần qua khi các nhà máy lọc dầu đẩy nhanh quá trình xử lý dầu thô trước khi nhu cầu đi lại gia tăng trong mùa hè.

“Nhà đầu tư đã gia tăng niềm tin rằng các nhà sản xuất trong và ngoài OPEC sẽ có khả năng làm giảm nguồn cung dầu toàn cầu”, John Kilduff, thành viên sáng lập Again Capital, cho biết. “Chúng tôi cũng đang mong chờ sự gia tăng công suất của các nhà máy lọc dầu trước mùa hè – mùa lái xe vi vu. Điều này cũng góp phần làm giảm nguồn cung dầu”.

Trong suốt một sự kiện ở Trường Đại học Columbia ở New York diễn ra vào ngày 14/04/2017, Giám đốc điều hành của Saudi Aramco,  Amin Nasser, nhận định có nhiều chỉ báo cho thấy thị trường dầu tiến gần hơn tới mức cân bằng.

Trong báo cáo định kỳ hàng tháng được công bố vào ngày 13/04/2017, Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) cho biết dự trữ dầu thế giới sẽ sớm giảm sút. Trước đó, OPEC cũng cho biết trong một báo cáo ngày 12/04/2017 rằng dự trữ của các quốc gia phát triển đã sụt giảm trong quý 1 vừa qua, đồng thời dự báo các đối thủ trong ngành dầu đá phiến ở Mỹ sẽ gia tăng sản lượng.

Vị thế mua ròng dầu WTI của các nhà quản lý danh mục – chênh lệch giữa số hợp đồng đầu cơ giá lên so với số hợp đồng đầu cơ giá xuống tại Mỹ – đã leo dốc 16% trong tuần kết thúc ngày 11/04/2017, dữ liệu từ CFTC cho hay. Được biết, giá dầu WTI vọt 4.6% lên 53.40 USD/thùng trong tuần kết thúc ngày 11/04/2017, đồng thời khép phiên ngày 13/04 ở mức 53.18 USD/thùng. Thị trường không có giao dịch trong ngày 14/04/2017 do tạm ngừng hoạt động nhân dịp lễ “Good Friday”.

Các lời bàn tán về OPEC

Các hợp đồng tương lai khép phiên ngày 11/04 tại mức cao nhất trong 6 tuần, sau khi Ả-rập Xê-út được cho là có khả năng ủng hộ việc kéo dài thỏa thuận cắt giảm sản lượng. Theo dự kiến, các bộ trưởng từ các nước tham gia thỏa thuận sẽ họp mặt ở Vienna vào ngày 25/05/2017 để bàn luận về việc có nên kéo dài thỏa thuận cắt giảm sản lượng thêm 6 tháng nữa hay không.

Jason Schenker, Chủ tịch của Prestige Economics LLC ở Austin thuộc bang Texas, cho biết: “Khả năng OPEC sẽ kéo dài thỏa thuận cắt giảm sản lượng vào ngày 25/05/2017 đang ngày càng gia tăng. Triển vọng đó đang được cải thiện bất chấp nguồn cung dầu tổng thể đang ở mức cao. Cuộc họp của OPEC sẽ diễn ra trước ngày lễ Chiến sĩ trận vong (Memorial Day)”.

Cơ quan Thông tin Năng lượng (EIA) cho biết dự trữ dầu thô ở Mỹ sụt 2.17 triệu thùng, đồng thời rút khỏi mức cao nhất mọi thời đại trong tuần kết thúc ngày 07/04/2017. Các nhà máy lọc dầu đã xử lý 16.7 triệu thùng/ngày trong suốt tuần này, mức cao nhất kể từ tháng 1/2017. Thông thường, các nhà sản xuất dầu ở Mỹ sẽ đẩy mạnh hoạt động xử lý dầu thô tại thời điểm này trong năm để chuẩn bị cho nhu cầu xăng gia tăng trong mùa hè.

Vị thế mua ròng dầu WTI tăng thêm 42,199 hợp đồng (bao gồm hợp đồng quyền chọn và hợp đồng tương lai) lên 309,229 hợp đồng. Hợp đồng giá lên tăng 2.8%, trong khi hợp đồng giá xuống tụt 31%.

Nguồn cung nhiên liệu

Dự trữ xăng ghi nhận chuỗi sụt giảm dài nhất trong 3 năm với 8 phiên liên tiếp. Còn nguồn cung các sản phẩm chưng cất, bao gồm dầu sưởi và dầu diesel, lao dốc 9 tuần liền xuống mức thấp nhất kể từ tháng 11/2016. Đây cũng là chuỗi lao dốc dài nhất kể từ năm 2010 đối với nguồn cung nhiên liệu này./.

Chính quyền Donald Trump đã rút lại lời cam kết “dán nhãn” Trung Quốc là quốc gia thao túng tiền tệ, đồng thời thúc giục nền kinh tế lớn thứ 2 trên thế giới để đồng Nhân dân tệ gia tăng cùng với các ...

Chính quyền Donald Trump đã rút lại lời cam kết “dán nhãn” Trung Quốc là quốc gia thao túng tiền tệ, đồng thời thúc giục nền kinh tế lớn thứ 2 trên thế giới để đồng Nhân dân tệ gia tăng cùng với các lực lượng thị trường và mở cửa thương mại nhiều hơn, Bloomberg cho hay.

Báo cáo ngoại tệ đầu tiên dưới thời Donald Trump được Bộ Tài chính Mỹ công bố vào ngày thứ Sáu cho thấy, không có đối tác thương mại quan trọng nào đang thao túng tiền tệ của mình để đạt được lợi thế thương mại không công bằng. Nhưng Mỹ vẫn giữ Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, Đức và Thụy Sỹ trên danh sách giám sát về ngoại tệ

Trung Quốc hiện đang có một lượng thặng dư thương mại song phương rất lớn và kéo dài với Mỹ, điều này nhấn mạnh rằng Trung Quốc cần mở cửa đối với hàng hóa và dịch vụ của Mỹ hơn nữa, cũng như các cải cách nhanh chóng hơn để thúc đẩy tiêu dùng của hộ gia đình.

Hôm thứ Tư, ông Trump tuyên bố rằng ông sẽ rút lại lời hứa sẽ “gắn nhãn” Trung Quốc là quốc gia thao túng tiền tệ - một động thái sẽ tạo ra sự bất đồng giữa các nền kinh tế lớn nhất trên thế giới khi họ cố gắng đẩy mạnh sự hợp tác thương mại cũng như giải quyết mối đe dọa hạt nhân của Triều Tiên. Trong một cuộc phỏng vấn với Wall Street Journal, ông Trump cho biết Trung Quốc đã không thao túng đồng NDT trong nhiều tháng, đồng thời cho biết đồng USD đang trở nên quá mạnh.

Báo cáo từ Bộ Tài chính Mỹ cho thấy, trong 1 thập kỷ vừa qua, Trung Quốc có dính dáng đến việc can thiệp với quy mô lớn và 1 chiều vào thị trường để ngăn chặn đà tăng của đồng NDT, và sau đó cho phép đồng tiền này tăng từ từ - một hành động đã gây ra nhiều khó khăn kéo dài cho công nhân cũng như công ty Mỹ.

Hiện nay, Trung Quốc cần phải chứng minh rằng việc họ ít can thiệp vào thị trường tiền tệ để ngăn chặn đà tăng giá trong 3 năm vừa qua là một chính sách “bền vững” bằng cách cho phép đồng NDT mạnh lên một khi áp lực tăng giá trở lại, Bộ Tài chính Mỹ cho biết.

Cũng tương tự như báo cáo cuối cùng của chính quyền Barack Obama trong tháng 10/2016, Trung Quốc chỉ lọt vào 1 trong 3 tiêu chí mà Bộ Tài chính Mỹ sử dụng như một ngưỡng để đo lường việc thao túng tiền tệ, đó là tạo thâm hụt thương mại lớn cho Mỹ. Đài Loan cũng chỉ đáp ứng 1 tiêu chí, trong khi 4 quốc gia còn lại - Hàn Quốc, Nhật Bản, Đức và Thụy Sỹ - đáp ứng 2 tiêu chí.

Bộ Tài chính Mỹ cho biết, Đức có “trách nhiệm” giúp cân bằng giữa nhu cầu toàn cầu và các dòng chảy thương mại. Nền kinh tế lớn nhất châu Âu này nên sử dụng chính sách tài khóa để khuyến khích nhu cầu nội địa tăng mạnh, qua đó tạo áp lực tăng giá lên đồng euro. Thụy Sỹ có thể gia tăng sự phụ thuộc vào lãi suất chính sách (policy rates) để hạn chế nhu cầu can thiệp ngoại hối. Và việc can thiệp vào thị trường tiền tệ cần phải minh bạch hơn.

Ở châu Á, các  nước như Đài Loan, Nhật Bản và Hàn Quốc được kêu gọi giữ sự can thiệp ở mức độ tối thiểu, và muốn có các chính sách tỷ giá linh hoạt và minh bạch hơn.

“Mỹ không thể và sẽ không chịu gánh nặng của một hệ thống thương mại quốc tế không công bằng, gây bất lợi cho xuất khẩu của chúng tôi trong khi tạo lợi thế xuất khẩu cho các đối tác thương mại thông qua việc tỷ giá hối đoái bị bóp méo một cách giả tạo”, báo cáo chỉ rõ. “Bộ Tài chính Mỹ cam kết sẽ giám sát tích cực và thận trọng nhằm chống lại các hành vi tiền tệ không công bằng”.

Theo luật, Bộ Tài chính Mỹ buộc phải báo cáo với Quốc hội Mỹ định kỳ 2 lần mỗi năm về việc các đối tác thương mại quan trọng của Mỹ có gian lận đối với đồng tiền của họ hay không. Báo cáo này là một kênh chính thức của Chính phủ để chỉ ra quốc gia nào thao túng tiền tệ, qua đó dẫn tới một năm thương lượng để tìm ra giải pháp và mức phạt nếu hành vi này cứ tiếp tục diễn ra.

Được biết, Mỹ chưa gán mác thao túng tiền tệ lên bất kỳ quốc gia nào kể từ năm 1994.

Bộ Tài chính Mỹ đã giữ nguyên các tiêu chí xác định thao túng tiền tệ là: Có thặng dư thương mại với Mỹ trên 20 tỷ USD; Có thặng dư cán cân vãng lai chiếm hơn 3% GDP; lặp lại việc phá giá tiền tệ bằng cách mua tài sản nước ngoài lên tới 2% sản lượng trong năm đó./.

Trong những năm đầu của thập niên 2000, Goldman Sachs và Morgan Stanley liên tục thâm nhập vào lĩnh vực dầu. Và rồi vụ phòng ngừa Hacienda (Hacienda hedge) trở thành một phần cực kỳ quan trọng trong ...

Khám phá bí mật động trời về vụ đặt cược dầu lớn nhất ở Phố Wall (phần 3)

Trong những năm đầu của thập niên 2000, Goldman Sachs và Morgan Stanley liên tục thâm nhập vào lĩnh vực dầu. Và rồi vụ phòng ngừa Hacienda (Hacienda hedge) trở thành một phần cực kỳ quan trọng trong hoạt động kinh doanh của họ, Bloomberg cho hay.

Theo đó, Goldman Sachs đã theo dõi sát sao về giao dịch mà nó đã tạo ra trong 1 thập kỷ trước đó. Vào đầu năm 2010, Goldman Sachs đã xử lý 56.5% trong tổng số thùng dầu trong giao dịch.

* Khám phá bí mật động trời về vụ đặt cược dầu lớn nhất ở Phố Wall (phần 1)

* Khám phá bí mật động trời về vụ đặt cược dầu lớn nhất ở Phố Wall (phần 2)

 

Bị thu hút bởi khoản phí cao ngất ngưỡng và một thỏa thuận uy tín, các ngân hàng đầu tư như Barclays, Deutsche và JPMorgan Chase bắt đầu dấn thân vào. Kể từ đó, Mexico ngày càng mở rộng mạng lưới của mình thông qua việc chiêu dụ thêm các đơn vị như Citigroup, HSBC và BNP Paribas, theo tài liệu của Chính phủ Mexico. Đối với giao dịch trong năm 2017, Mexico đã vươn ra khỏi ngành ngân hàng đầu tư lần đầu tiên khi thuê Royal Dutch Shell Plc.

Trong các thương vụ phòng ngừa (hedge) gần đây, Mexico đã sử dụng 4-6 đối tác. Các chủ ngân hàng hiện nay và trước đó từng tham gia vào thương vụ cho biết lợi nhuận của mỗi ngân hàng rơi vào khoảng 30-80 triệu USD/năm.

“Vụ phòng ngừa của Mexico là một phần cực kỳ quan trọng trong hoạt động kinh doanh dầu của các ngân hàng”, George Kuznetsov, Trưởng bộ phận nghiên cứu tại Coalition Development, cho hay.

Mặc dù Mexico vẫn chi đều đặn bình quân 1 tỷ USD/năm cho hoạt động phòng ngừa trong thập kỳ qua, nhưng “miếng bánh” của các ngân hàng đã trở nên nhỏ hơn vì ngày càng có nhiều nhà cho vay tham gia vào thương vụ.

Đối với một số chủ ngân hàng, khả năng sinh lợi của thương vụ ẩn chứa nguy cơ về khoản lỗ khổng lồ, theo nguồn tin thân cận. Ông Kuznetsov cho biết: “Qua nhiều năm, vụ phòng ngừa ngày càng nổi tiếng trong giới ngân hàng (cả tiếng xấu lẫn tiếng tốt). Rất có khả năng là bạn sẽ bị lỗ”. Nói một cách rõ ràng, có một số ngân hàng đã hoặc vẫn là một thành phần năng động trên thị trường dầu nhưng chưa bao giờ dám đụng tới giao dịch của Mexico. Đáng chú ý nhất là Société Générale, UBS, và Credit Suisse. Và có nhiều lúc, Morgan Stanley đã từ chối tham gia vào giao dịch (Tất cả các ngân hàng đề cập trên đây đều từ chối đưa ra bình luận).

Ngoài ra, sau nhiều rắc rối cho nền kinh tế từ cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, Mỹ đã đưa ra các quy định. Trước năm 2008, các ngân hàng đầu tư thường gánh chịu rủi ro từ các giao dịch phòng ngừa (hedging) trong vài tuần và thậm chí là vài tháng, cụ thể họ từ từ chuyển rủi ro này sang các khách hàng khác mà không cần tham gia trên thị trường tương lai (futures market). Một khách hàng khác ngoài Chính phủ Mexico cho biết, một hãng hàng không muốn phòng ngừa chống lại giá dầu tăng thì có thể chọn vị thế ngược lại so với vụ đặt cược Hacienda.

Sau năm 2008, luật chơi bắt đầu thay đổi. Một ví dụ điển hình là nguyên tắc Volcker (Volcker Rule) ra đời và có hiệu lực vào tháng 7/2015. Nguyên tắc này ngăn cấm các ngân hàng không được thực hiện một số hoạt động đầu cơ nhất định. Các hạn chế về rủi ro đã buộc các ngân hàng loại hoạt động đầu cơ ra khỏi bảng cân đối kế toán. Một cách để ngân hàng thực hiện điều này là tiến hành các giao dịch phòng ngừa (hedge) trên thị trường tương lai.

Chính phủ Mexico quá lo lắng về nguyên tắc Volcker đến nỗi họ đã gởi một nhóm quan chức tới Washington trong tháng 10/2012 để vận động Bộ Tài chính Mỹ, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) và các cơ quan khác. Một đại diện Mexico cho rằng các ngân hàng cần phải có khả năng gánh chịu rủi ro trong khoảng thời gian dài hơn – quy mô và đặc điểm của chương trình phòng ngừa giá dầu của Mexico đòi hỏi các nhà giao dịch hoán đổi (swap) phải chịu được rủi ro của hàng hóa trong một thời gian giải để cung cấp thanh khoản cho thị trường.

Về phần các ngân hàng, khả năng phòng ngừa được các đặt cược của họ là rất quan trọng. Với mức độ tác động của các vụ đặt cược này, nếu việc phòng ngừa được thực hiện một cách tồi tàn và thị trường dịch chuyển ngược lại với kỳ vọng của họ, thì có khả năng lợi nhuận của họ sẽ bị tác động nặng nề. Như trường hợp năm 2009: Mexico đã đạt được 5.1 tỷ USD nhưng tính tại thời điểm giá dầu giảm mạnh nhất trong năm thì giá trị giao dịch đã lên tới con số 10 tỷ USD (tương đương với những gì các ngân hàng có thể phải trả cho Mexico), theo báo cáo của Duclaud và García, các chuyên gia kinh tế thuộc Banxico.

Khoản thanh toán trong năm 2009 đã làm nổi bật lên mức độ rủi ro của vụ đặt cược lên các ngân hàng nếu hoạt động phòng ngừa không hiệu quả. Trong năm đó, Barclays đã phải trả cho Mexico gần 3.1 tỷ USD (hơn 1/3 lợi nhuận trước thuế của ngân hàng này), Goldman Sachs trả 1.3 tỷ USD, Deutsche Bank 405 triệu USD và Morgan Stanley 128 triệu USD.

Cho đến năm 2009, Chính phủ Mexico vẫn không tiết lộ bất kỳ thông tin nào về vụ phòng ngừa Hacienda. Kể từ đó, mục tiêu của Mexico là công bố thông tin càng ít càng tốt. Và các ngân hàng thì sao? Họ không bao giờ công khai thừa nhận sự tham gia vào các giao dịch như thế này.

Bất chấp mọi nỗ lực trong việc giữ bí mật về các vụ đánh cược giá trị khổng lồ của Chính phủ Mexico, lịch sử chi tiết về cách thức thực hiện thương vụ vẫn có thể được lượm lặt từ các tài liệu kiểm toán hàng năm. Hàng ngàn trang tài liệu tiết lộ rằng, thủ đoạn hiện tại của Mexico là mua các quyền chọn bán (put option) kiểu châu Á. Được biết, quyền chọn kiểu châu Á (Asian option) là loại quyền chọn mà việc thanh toán phụ thuộc vào giá trung bình của những tài sản cơ sở trong một thời kì nhất định chứ không phải là thời điểm đáo hạn, còn được gọi là quyền chọn trung bình.

Mặc dù Chính phủ Mexico thực hiện giao dịch phòng ngừa hàng năm nhưng lại không tham gia vào thị trường dầu cùng một lúc. Theo tài liệu kiểm toán, mỗi năm quốc gia này bắt đầu mua quyền chọn sớm nhất là vào tháng 5 và trễ nhất là vào tháng 8. Trong những năm trước đó, Mexico đã “giữ chặt” giá dầu WTI nhưng điều này đã gây ra rắc rối vì mối tương quan giữa dầu WTI với dầu Maya (loại dầu xuất khẩu chính của Mexico). Ngày nay, để tránh sự biến động giá, hoạt động phòng ngừa của Mexico bao gồm 80-90% là dầu Maya và phần còn lại là dầu Brent (dầu tiêu chuẩn thế giới).

Tài liệu kiểm toán tiết lộ một số thông tin mà các chuyên viên giao dịch dầu đã nghi ngờ từ lâu: đó là Mexico không chỉ giao dịch trong mùa hè, quốc gia này còn tham gia vào thị trường ít nhất một lần trong mùa Đông. Trong mùa hè năm 2013, cũng như mọi khi, Mexico mua quyền chọn bán ở mức giá thực hiện 81 USD/thùng. Tuy nhiên, trái với hành vi thông thường, quốc gia này đã trở lại thị trường vào tháng 1-2/2014 và tái cấu trúc lại giao dịch ở mức giá 85 USD/thùng.

Các quan chức Mexico đã tranh luận rằng, giao dịch phòng ngừa, vốn diễn ra mỗi năm (từ ngày 01/12 đến 30/11), không làm ảnh hưởng đến giá. Tuy nhiên, các ông chủ ngân hàng đã và đang tham gia vào thương vụ này, cũng như các chuyên viên giao dịch dầu cho biết, các giao dịch của Mexico thực chất đang làm chao đảo cả thị trường. Điều này chắc chắn xảy ra khi các chủ ngân hàng Mexico bán các hợp đồng trên thị trường tương lai để bảo vệ bản thân, đồng thời gây áp lực lên giá dầu.

Bất chấp thành công của Mexico, không có quốc gia sản xuất dầu nào dám làm theo cả. Nhiều quốc gia, bao gồm Qatar và Nga, đã tiến rất gần đến việc hoàn thành chương trình phòng ngừa lớn thông qua Morgan Stanley và Goldman Sachs, nhưng họ đã hủy bỏ vào phút chót, dựa trên nguồn tin thân cận.

Đối với các nhà sản xuất ở khu vực Trung Đông, hoạt động phòng ngừa bằng cách giao dịch đối ứng dường như là một nỗi ám ảnh mà họ chỉ muốn né tránh từ sớm. Với dân số thấp và doanh thu khổng lồ, thay vì làm theo cách của Mexico, họ đã tự bảo vệ bản thân bằng cách tích trữ lượng tiền có được từ hoạt động xuất khẩu dầu và tiết kiệm trong những thời điểm giá dầu sụp đổ bằng cách rót tiền vào các quỹ tài sản có chủ quyền của họ. Ví dụ, từ cuối năm 2014, Ả-rập Xê-út đã sử dụng khoảng 200 tỷ USD từ dự trữ ngoại hối để chống chọi với thời kỳ giá dầu thấp.

Với các nhà sản xuất dầu nghèo hơn thì giao dịch phòng ngừa giá dầu (oil hedge) trở nên vô cùng hấp dẫn. Ecuador, thành viên nhỏ nhất của OPEC, là một ví dụ thực tế về việc phòng ngừa dầu sai cách có thể dẫn tới “cơn bão” chính trị. Vào đầu năm 1993, Ecuador đã quyết định “giữ chặt” giá dầu thông qua hàng loạt các thỏa thuận tương đối phức tạp, bao gồm các quyền chọn bán và giao dịch hoán đổi với J. Aron & Co của Goldman Sachs.

Ecuador đã giữ mức giá sàn của dầu là 14.88 USD/thùng trong năm 1994, đồng thời thanh toán 12 triệu tiền phí cho ngân hàng J. Aron & Co. Tuy nhiên, các thỏa thuận trên đã đẩy Ecuador gánh chịu rủi ro phải chi trả nhiều hơn nếu giá dầu tăng cao hơn. Trên thực tế thì giá dầu đã dịch chuyển cao hơn với mức bình quân là 15.85 USD/thùng và điều này đã làm Chính phủ Ecuador điêu đứng. Kết quả là Ecuador không chỉ mất 12 triệu USD tiền phí cho các quyền chọn bán mà còn phải thanh toán thêm 6 triệu USD cho Goldman Sachs cho các giao dịch hoán đổi.

Các đảng đối lập với Tổng thống Sixto Durán Ballén đã vịn vào lý do thua lỗ nặng nề của quốc gia để chỉ trích chính quyền. Thậm chí, các nhà lập pháp Ecuador đã phải bổ nhiệm một ủy ban đặc biệt để điều tra các cáo buộc tham nhũng của các quan chức có tham gia vào vụ phòng ngừa.

Dẫu vậy, các vụ phòng ngừa của Mexico chưa bao giờ đem lại bất kỳ hậu quả nào về chính trị cho đất nước này. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là cuộc vui có thể kéo dài mãi mãi.

Trên thực tế, dầu không còn là nguồn tạo doanh thu một mất một còn như trước đây. Trong năm 2016, dầu chỉ chiếm khoảng 17% tổng doanh thu của Chính phủ Mexico. Và hoạt động sản xuất dầu cũng đang sụt giảm ngay cả khi nhu cầu nội địa không ngừng tăng cao – qua đó làm giảm xuất khẩu ròng và cũng giảm quy mô của thương vụ.

Những lần trước đây, Mexico đã bán kỳ hạn hơn 450 triệu thùng dầu. Năm nay, quốc gia này chỉ thực hiện 250 triệu thùng dầu.

Mặc cho sự ổn định ngân sách mà các vụ đặt cược mang lại cho nền kinh tế 122 triệu dân này, có lẽ thời thế của vụ đặt cược và của “những người đàn ông đến từ Hacienda” đang dần đi tới hồi kết./.

Sự yên ắng của các thị trường chứng khoán trên toàn cầu dường như đang mang lại nỗi lo lắng cho nhà đầu tư trên toàn cầu, Bloomberg cho hay.

Sự yên ắng của các thị trường chứng khoán trên toàn cầu dường như đang mang lại nỗi lo lắng cho nhà đầu tư trên toàn cầu, Bloomberg cho hay.

Vừa mới đây, tổ chức Credit Suisse Group AG đã đưa ra cảnh báo về các rủi ro sụt giảm đối với các thị trường khi các trở ngại về kinh tế lẫn chính trị đang không ngừng gia tăng.

Chỉ số đo lường mức độ sợ hãi Credit Suisse Fear Barometer (CSFB) – đo lường chi phí mua các hợp đồng phòng ngừa sự sụt giảm của chỉ số S&P 500 - vừa tiến gần với mức cao nhất mọi thời đại trong tuần này. Được biết, chỉ số càng cao, thì việc mua các hợp đồng phòng ngừa càng tốn kém, Mandy Xu, Chiến lược gia về các sản phẩm phái sinh cổ phiếu tại Credit Suisse, cho hay.

Chỉ số CSFB nhảy vọt 46% trong tháng này (tính đến hết ngày thứ Ba) lên 45.74. Trong khi đó, Chỉ số đo lường trạng thái biến động CBOE (VIX), thước đo tốt nhất về mức độ sợ hãi trên Phố Wall, tăng gần 30% trong tháng này.

Hiện có rất nhiều mối lo ngại tiềm ẩn trên thị trường. Cụ thể, mức độ căng thẳng về Triều Tiên đã được khuếch đại chỉ vài ngày sau khi Mỹ phóng tên lửa công kích Syria. Bên cạnh đó, còn có sự bất ổn về kết quả của cuộc bầu cử Pháp. Người dân Anh thì lo ngại liệu nền kinh tế nước này có thể chống chọi lại các cú sốc tiềm ẩn mà các cuộc đàm phán Brexit mang lại hay không.

Các dấu hiệu khác về sự lo lắng của nhà đầu tư bao gồm:

Đà leo dốc của các cổ phiếu toàn cầu đã chững lại trong vài tuần gần đây khi nhà đầu tư ngày càng nghi ngờ về khả năng thực hiện các cam kết chi tiêu vào cơ sở hạ tầng và cải cách thuế của Donald Trump, sau khi ông thất bại trong việc thông qua kế hoạch loại bỏ và thay thế phần lớn của đạo luật Obamacare. Cụ thể, S&P 500 đã mất 2.1% kể từ khi lên mức kỷ lục vào ngày 01/03/2017. Chưa hết, trong ngày thứ Tư, chỉ số này còn xuống dưới mức trung bình động 50 ngày lần đầu tiên kể từ cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ tháng 11/2016.

Trái phiếu Chính phủ Mỹ kỳ hạn 10 năm bắt đầu diễn biến giống như khoảng thời gian trước khi xảy ra cuộc trưng cầu dân ý về Brexit. Cụ thể, lợi suất trái phiếu giảm trong khi mức biến động tăng, chỉ số Merrill Lynch Move Index cho thấy.

Điều tương tự cũng xảy ra ở các thị trường quan trọng khác. Lợi suất trái phiếu Chính phủ Nhật Bản trở về mức gần 0 sau khi phục hồi nhẹ trong quý đầu tiên của năm 2017. Trong khi đó, chênh lệch lợi suất giữa trái phiếu Đức và các trái phiếu tương tự cũng xuống gần với mức thấp nhất trong nhiều năm.

Ngoài ra, các kênh trú ẩn an toàn như vàng và đồng Yên Nhật đã trở lại vô cùng mạnh mẽ. Vàng đang gần với mức 1,300 USD/oz lần đầu tiên kể từ khi ông Trump thắng cử Tổng thống Mỹ. Chuỗi tăng giá 4 phiên liền đã giúp vàng vượt mức trung bình động 200 ngày trong tuần này. Bên cạnh đó, đồng yên Nhật cũng tăng mạnh, và dao động dưới mức 110 đổi 1 USD lần đầu tiên kể từ tháng 11/2016.

Trong tháng 3 vừa qua, Ả-rập Xê-út đã cắt giảm sản lượng xuống mức thấp nhất kể từ tháng 1/2017, và còn thấp hơn cả mức sản lượng mà vương quốc này đã cam kết duy trì trong thỏa thuận cắt giảm giữa ...

Trong tháng 3 vừa qua, Ả-rập Xê-út đã cắt giảm sản lượng xuống mức thấp nhất kể từ tháng 1/2017, và còn thấp hơn cả mức sản lượng mà vương quốc này đã cam kết duy trì trong thỏa thuận cắt giảm giữa các nhà sản xuất trong và ngoài OPEC, nguồn tin thân cận cho biết.

 

Cụ thể, trong tháng 3, nhà sản xuất lớn nhất trong Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) đã cắt giảm 111,000 thùng/ngày xuống 9.9 triệu thùng/ngày, theo thông tin từ một người thân cận với dữ liệu, nhưng yêu cầu giấu tên vì thông tin này không được công bố công khai. Trước đó, trong tháng 2/2017, quốc gia này đã gia tăng sản lượng lên 10.011 triệu thùng/ngày với nỗ lực nhằm cố gắng lấp đầy các bồn chứa dầu.

Ả-rập Xê-út và Nga đã dẫn dắt thỏa thuận giữa các nhà sản xuất trong và ngoài OPEC nhằm cố gắng chấm dứt  tình trạng dư cung vốn đã ám ảnh thị trường dầu trong 3 năm qua. Theo thỏa thuận được ký kết vào tháng 12/2016, Ả-rập Xê-út đã cam kết giữ sản lượng ở mức 10.058 triệu thùng/ngày.

“Ả-rập Xê-út đã cắt giảm nhiều hơn cam kết”, Mohamed Ramady, Chuyên gia phân tích độc lập ở Luân Đôn, cho biết. “Đây là một thông tin tốt lành cho thị trường và giá dầu”.

Kết thúc phiên giao dịch ngày thứ Ba, hợp đồng dầu thô ngọt nhẹ WTI giao tháng 5 trên sàn Nymex tiến 32 xu (tương đương 0.6%) lên 53.40 USD/thùng.

Hợp đồng dầu Brent giao tháng 6 trên sàn London cộng 25 xu (tương đương 0.5%) lên 56.23 USD/thùng.

Ngoài ra, Ả-rập Xê-út còn cắt giảm lượng dầu xuất khẩu tới Mỹ. Cụ thể, trong tuần kết thúc ngày 31/03/2017, lượng dầu từ Ả-rập Xê-út xuất khẩu sang Mỹ đã giảm 24%, dữ liệu từ Cơ quan Thông tin Năng lượng (EIA) cho thấy. Lượng dầu xuất khẩu sang Mỹ chỉ còn 888,000 thùng/ngày, mức thấp nhất kể từ tháng 12/2016./.

Dù đã 20 năm sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997 và gần 1 thập kỷ kể từ cuộc khủng hoảng tín dụng toàn cầu năm 2008, nhưng khu vực châu Á vẫn chìm đắm trong nợ nần chồng chất, Bloomberg ...

Dù đã 20 năm sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997 và gần 1 thập kỷ kể từ cuộc khủng hoảng tín dụng toàn cầu năm 2008, nhưng khu vực châu Á vẫn chìm đắm trong nợ nần chồng chất, Bloomberg cho hay.

Việc vay nợ quá độ dường như đang lan ra tất cả thành phần của nền kinh tế như công ty, ngân hàng, Chính phủ cũng như hộ gia đình, và đang làm trầm trọng thêm tình trạng bong bóng của mọi loại tài sản từ giá thép ở Thượng Hải cho đến giá bất động sản ở Sydney. Khi Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) nâng chi phí đi vay, điều này có nghĩa mối lo lắng về nợ đã đến hồi báo động.

Độ nhạy cảm với sự giảm tốc của kinh tế Trung Quốc, biến động của giá hàng hóa và biến động tiền tệ chỉ là 3 trong số các rủi ro đang hiện hữu trong nền kinh tế. Tổ chức xếp hạng tín dụng S&P Global Ratings đã ước tính rằng có gần 1,000 tỷ USD nợ doanh nghiệp châu Á (mà họ đang xếp hạng) sẽ đến hạn vào năm 2021, trong đó 63% được định danh bằng đồng USD và 7% định danh bằng đồng euro.

Xét về chiều hướng tích cực, các Chính phủ đã tăng cường dự trữ ngoại hối của mình, hoạt động phòng ngừa rủi ro đã cải thiện và các thị trường trái phiếu địa phương đã cung cấp nguồn tài chính thay thế cho các nhà đầu tư. Mặc dù Fed thắt chặt chính sách tiền tệ thì ở châu Âu và Nhật Bản, nhưng các ngân hàng trung ương vẫn tiếp tục nới lỏng chính sách, qua đó xóa bớt tác động của các đợt nâng lãi suất của Fed.

Dẫu vậy, tốc độ vay nợ của các quốc gia châu Á có dấu hiệu gia tăng. Tình trạng nợ nần cao ngất ngưỡng ở châu Á rất đáng lo ngại bởi vì từ lâu khu vực này đã là động lực thúc đẩy tăng trưởng trên toàn cầu. Sự tăng trưởng của châu Á có lẽ sẽ vượt 5% trong năm 2017 và 2018, cao hơn rất nhiều so với mức 3.5% của thế giới, ước tính của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) cho thấy.

Sau đây, Bloomberg đã dẫn ra các thông số về tỷ lệ nợ của một số nền kinh tế lớn nhất khu vực.

Trung Quốc

Tổng nợ của Trung Quốc có khả năng chạm mức 258% GDP của năm 2016, tăng từ mức 158% trong năm 2005. Chủ tịch Tập Cận Bình và Chính phủ Trung Quốc đã đưa ra các biện pháp kìm hãm tín dụng và tỷ lệ đòn bẩy - một ưu tiên quan trọng trong năm nay. Dẫu vậy, tiến độ của các biện pháp này vẫn diễn ra chậm chạp.

Phần lớn khoản vay nợ xuất phát từ doanh nghiệp, một lĩnh vực tiếp tục bị chi phối bởi các doanh nghiệp sở hữu nhà nước có sử dụng nợ - hay còn gọi là các công ty “zombie”. IMF cảnh báo rằng Trung Quốc cần phải giải quyết khẩn cấp các khoản nợ doanh nghiệp.

Kế đó, là các khoản vay của Chính phủ, khoản vay từ hoạt động tài trợ ngầm (shadow financing) và các khoản vay ngoại bảng.

Hàn Quốc

Sau nhiều năm lãi suất thấp và sự bùng nổ của thị trường bất động sản, Hàn Quốc dường như đã chìm đắm trong nợ nần.

Cụ thể, khoản nợ của hộ gia đình vọt lên mức kỷ lục 1,344.3 ngàn tỷ won (tương ứng 1.2 ngàn tỷ USD) và các quan chức Hàn Quốc lo lắng rằng các hộ gia đình có thu nhập thấp có thể không có khả năng trả nợ khi chính sách thắt chặt tiền tệ của Fed làm gia tăng lãi suất đi vay trong nước.

Hàn Quốc cũng là một trong những quốc gia mắc nợ nhiều nhất trong nhóm OECD (Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế). Trong đó, tỷ lệ nợ trên thu nhập khả dụng của hộ gia đình ở mức 169% trong năm 2015, cao hơn rất nhiều so với mức trung bình 129%.

Nhật Bản

Nhật Bản là một trong những quốc gia mắc nợ nhiều nhất thế giới, trong đó tổng gánh nặng nợ của Chính phủ cao gấp 2.5 lần so với GDP Nhật Bản. Thậm chí, Chính phủ Nhật Bản cũng không có cách nào để đạt được mục tiêu thặng dư ngân sách vào năm 2020.

Ở khía cạnh tích cực, quốc gia này có khoản đầu tư nước ngoài và lượng tài sản nội địa cực kỳ lớn, qua đó xoa dịu phần nào gánh nặng về nợ nần. Ngoài ra, đa số khoản nợ doanh nghiệp và tất cả khoản nợ Chính phủ đều được định danh bằng đồng JPY, và hầu hết các trái phiếu Chính phủ đều được nắm giữ trong nước. Điều này có thấy rủi ro dòng vốn chảy ra bên ngoài là rất thấp.

Australia

Tỷ lệ nợ trên thu nhập của hộ gia đình Australia đạt mức kỷ lục 189% GDP – hầu hết là các khoản vay thế chấp. Trong năm 2016, giá trị của tổng khoản nợ hiện hữu liên quan đến nhà ở tăng 6.5%, vượt cả mức tăng 3% của thu nhập hộ gia đình, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Australia, Philip Lowe, cho hay.

Trong khi đó, tốc độ tăng trưởng tiền lương hằng năm lại ở mức thấp kỷ lục và tăng trưởng giá tiêu dùng cũng yếu kém.

“Tốc độ tăng trưởng tiền lương chậm chạp đang gây khó khăn cho các hộ gia đình trong việc trả nợ”, ông Lowe cho biết tại Melbourne vào ngày 04/04/2017. “Đối với nhiều người, mức độ nợ cao ngất ngưỡng thường đi cùng với tốc độ tăng trưởng tiền lương ảm đạm”.

Nhu cầu đối với các khoản nợ xuất phát từ tình trạng đổ xô mua bất động sản ở Sydney – tăng 105% kể từ năm 2009 – và cả Melbourne, nơi giá bất động sản cũng nhảy vọt đáng kể. Một phần của nhu cầu này bị chi phối bởi mức lãi suất thấp kỷ lục, số khác thì do nhà đầu tư trong nước tìm kiếm các cách tạo lợi nhuận dễ dàng và để tận dụng lợi thế từ các đợt giảm thuế và một phần khác là do nhà đầu tư Trung Quốc tìm nơi để trữ tiền mặt ở nước ngoài.

Ấn Độ

Mặc dù có mức độ nợ thấp hơn các quốc gia khác ở châu Á, nhưng Ấn Độ vẫn phải “đau đầu” về tình trạng nợ xấu đang hiện hữu trong nền kinh tế.

Tỷ lệ nợ trên GDP của Chính phủ ở mức gần 70%, cao hơn so với các quốc gia được xếp hạng BBB tương đương, Fitch Ratings cho biết trong một báo cáo tháng này. Bên cạnh đó, các khoản nợ doanh nghiệp và các khoản nợ xấu cũng không ngừng tăng cao, qua đó gây ra rủi ro cho lĩnh vực ngân hàng.

Những khoản nợ xấu này có nghĩa rằng Chính phủ Ấn Độ đã sử dụng tiền thuế của dân để tái cơ cấu lại các ngân hàng nhà nước. Tuy nhiên, khoản tiền này vẫn chưa thể đáp ứng nhu cầu vốn cần thiết của Chính phủ.

Và với cơ sở thuế eo hẹp, Chính phủ Ấn Độ có khả năng phải vay nợ nhiều hơn để tài trợ cho các biện pháp này, qua đó làm gia tăng gánh nặng nợ của quốc gia.

Đông Nam Á

Các quốc gia Đông Nam Á có mức độ nợ tương đối thấp khi xét trong khu vực châu Á.

Thế nhưng tỷ lệ đòn bẩy tại khu vực này có xu hướng gia tăng trong những năm gần đây. Trong đó, các khoản nợ của doanh nghiệp và hộ cá nhân dần trở thành một mối lo ngại ở Thái Lan và Malaysia.

Theo một báo cáo xem xét về sự gia tăng tỷ lệ đòn bẩy ở châu Á trong giai đoạn 6/2008–6/2016 của Standard Chartered, tổng khoản nợ của Malaysia đã vọt từ mức 173% lên 240% GDP quốc gia. Đây là một trong những mức tăng mạnh nhất ở châu Á trong giai đoạn này. Điều này đã để lại cho quốc gia có thu nhập trung bình là Malaysia một lượng nợ tương đương với Australia, vương quốc Anh và Italy.

Dù là quốc gia có khoản nợ lớn nhất ở khu vực Đông Nam Á, nhưng Singapore vẫn được xem là một trong những đất nước giàu nhất trên thế giới. Thật vậy, lượng tài sản nắm giữ của các hộ gia đình lên tới 1.1 ngàn tỷ USD.

Trong khi đó, Philippines và Indonesia đã né tránh được việc đẩy mạnh tốc độ gia tăng đòn bẩy, một phần là do ngành ngân hàng tương đối kém phát triển hơn – điều này khiến các hộ gia đình khó vay nợ. Còn Indonesia thì áp dụng các nguyên tắc tài chính nghiêm khắc – đã được đặt ra sau các khủng hoảng. Cụ thể, các nguyên tắc này giới hạn tổng nợ Chính phủ ở mức 60% GDP và thâm hụt ngân sách hàng năm ở mức 3% GDP./.

Các thị trường dầu quốc tế có thể đang hướng tới một cuộc chiến mới khi 2 quốc gia đứng đầu nhóm nhà sản xuất trong và ngoài OPEC là Nga và Ả-rập Xê-út đang tranh đua thị phần dầu, Business Insider ...

Các thị trường dầu quốc tế có thể đang hướng tới một cuộc chiến mới khi 2 quốc gia đứng đầu nhóm nhà sản xuất trong và ngoài OPEC là Nga và Ả-rập Xê-út đang tranh đua thị phần dầu, Business Insider cho hay.

Chính thỏa thuận cắt giảm sản lượng giữa các nhà sản xuất trong và ngoài OPEC - với sự ủng hộ hoàn toàn của Ả-rập Xê-út (OPEC) và Nga (không thuộc OPEC) - đã mang lại sự ổn định đến thị trường dầu trong hơn 4 tháng vừa qua. Nhờ đó, cuộc khủng hoảng giá dầu thô đã được ngăn chặn (dường như là vậy), cũng đủ để kỳ vọng giá dầu sẽ gia tăng trong vài tháng tới. Miễn là Ả-rập Xê-út, Nga và các nhà sản xuất dầu chủ chốt khác (UAE, Kuwait) ủng hộ việc kéo dài thỏa thuận cắt giảm sản lượng thì các vấn đề về tài chính sẽ sớm được giải quyết.

Bên cạnh đó, các tác động của cuộc cách mạng dầu đá phiến thứ 2 (Shale 2.0) phần lớn đã được giảm bớt nhờ mức độ tuân thủ cao của các nhà sản xuất trong và ngoài OPEC. Mặt khác, các vấn đề về địa chính trị và an ninh đã ngăn chặn Libya, Iraq, Venezuela và Nigeria gia tăng sản lượng. Việc ổn định thị trường dầu không chỉ là về các yếu tố cơ bản mà còn là về địa chính trị và lợi ích của quốc gia. Trong đó, địa chính trị và lợi ích quốc gia cũng có thể là mối đe dọa chính tới việc kéo dài thỏa thuận cắt giảm sản lượng trong vài tháng tới.

Tuy nhiên, nỗi sợ hãi ngày càng gia tăng khi các quốc gia sản xuất hàng đầu OPEC là Ả-rập Xê-út không còn tỏ ra hài lòng với các kết quả từ các đợt cắt giảm sản lượng nữa. Bên cạnh đó, các thành viên khác của OPEC, như Iran và Iraq, đang chuẩn bị gia tăng sản lượng, qua đó càng làm giảm ảnh hưởng tích cực của thỏa thuận cắt giảm sản lượng.

Trong khi đó, kình địch của Ả-rập Xê-út là Nga cũng không chịu ngồi yên. Cụ thể, các công ty dầu của Nga đã và đang tích cực tranh giành thị phần ở các thị trường chính của Ả-rập Xê-út, như Trung Quốc, Ấn Độ và thậm chí là Nhật Bản. Trái ngược lại với dự kiến, Iraq và Iran đã và đang cắt giảm thị phần ở châu Âu.

Bị đe dọa bởi chính thỏa thuận cắt giảm sản lượng do mình đề ra, Ả-rập Xê-út đang bị tác động từ mọi phía. Đến nỗi, một số nhà phân tích thậm chí còn đưa ra một kịch bản “ngày tận thế”. Trong kịch bản này, Ả-rập Xê-út sẽ mất đi sức ảnh hưởng của mình trên các thị trường dầu lớn nhất. Ngành dầu đá phiến của Mỹ ra sức gia tăng thị phần. Còn Nga, Iran và Iraq thì lại đẩy mạnh thị phần ở châu Á, đồng thời chiếm lấy thị phần của Ả-rập Xê-út ở châu Âu.

Trước tình hình như thế, các quan chức Ả-rập Xê-út như Bộ trưởng Năng lượng Khalid Al Falih và Amin Nasser, Giám đốc điều hành của Aramco, vẫn giữ yên lặng. Các nhà lãnh đạo của OPEC cũng không đưa ra bất kỳ lập trường cứng rắn nào cả. Tuy nhiên, điều này có thể thay đổi đáng kể nếu các chỉ báo gần đây đều trở thành hiện thực.

Cụ thể, mới đây, Ả-rập Xê-út đã bất ngờ tuyên bố rằng quốc gia này sẽ ra sức giành lại thị phần ở châu Âu – từng là một trong những thị trường chính của quốc gia. Nhằm gia tăng tính hấp dẫn của nguồn dầu từ Ả-rập Xê-út, vương quốc dầu mỏ đã lên kế hoạch thay đổi giá dầu ở thị trường châu Âu từ tháng 7/2017. Cụ thể, theo Reuters đưa tin hôm thứ Ba, Ả-rập Xê-út đang cố gắng thu hút người mua từ thị trường Châu Âu bằng cách thay đổi cách thức định giá dầu của mình để cho việc bảo hiểm rủi ro (hedging) được dễ dàng hơn. Cụ thể, từ ngày 01/07/2017, Vương quốc dầu mỏ sẽ bắt đầu định giá bán dầu tới châu Âu dựa theo giá chốt trên sàn ICE cho chuẩn Brent, thay vì Brent Weighted Average (BWAVE) mà nước này đang sử dụng cho đến nay.

Xem xét một cách toàn diện hơn, động thái của Ả-rập Xê-út có thể cho thấy một phương pháp tiếp cận mới tới thị trường trong vài tháng hoặc vài năm tiếp theo. Sau khi tập trung hoàn toàn vào thị trường châu Á và các cơ hội đầu tư – được thể hiện bằng chuyến viếng thăm châu Á kéo dài 1 tháng của Đức vua Salman bin Abdulaziz và việc chi tiêu mạnh hàng tỷ USD của Aramco – thì dường như họ đã chuyển hướng sang thị trường dầu ở châu Âu.

Từ lâu, Nga đã có một vị thế rất thoải mái ở thị trường châu Âu với tư cách là nhà cung ứng lớn nhất (gần 32% trong năm 2016). Sự vượt trội của Nga trong lĩnh vực năng lượng ở châu Âu là không thể chối cãi. Tuy nhiên, vị thế của Nga sẽ bị đe dọa nếu Aramco cùng với Iraq và Iran thực sự muốn gia nhập vào thị trường châu Âu. Trong một thị trường dầu ổn định hơn, điều này sẽ không tác động trực tiếp lên các kịch bản giá dầu, nhưng với mức độ bất ổn cao như hiện nay, sự chạm trán giữa Nga và Ả-rập Xê-út ở châu Âu không chỉ làm chao đảo thị trường mà còn có thể châm ngòi cho một cuộc chiến giá mới.

Cho đến năm 2015, nguồn cung dầu từ Nga vẫn chi phối thị trường châu Âu, khi hầu hết các nhà sản xuất từ OPEC đều không hứng thú với nhu cầu ở khu vực này. Thế nhưng điều này đã thay đổi khi ngày càng có nhiều nhà sản xuất mới gia nhập vào thị trường châu Á và nhu cầu dầu ở Mỹ ngày càng suy yếu. Do đó cũng chẳng lạ gì khi Vương quốc dầu mỏ muốn hướng tới thị trường châu Âu và chuẩn bị chạm trán với Nga. Động thái của Aramco chỉ ra rằng tình hình đã thay đổi, và châu Âu có thể trở thành một “chiến trường” mới dành cho Nga và Ả-rập Xê-út.

Cho tới nay, Vương quốc dầu mỏ đã giành được khá nhiều thị phần và hiện đang xếp vị trí thứ 4 về việc cung ứng dầu cho các quốc gia OECD ở châu Âu trong năm 2016, sau Nga, Na Uy và thậm chí là Iraq.

Cuộc chiến dầu giữa Nga và Ả-rập Xê-út hiện đã được sắp đặt và được thực hiện một phần, khi công ty dầu của Nga là Rosneft đã buộc tội Aramco vì đã bán phá giá dầu ở châu Âu trong năm 2015. Sở dĩ, cho đến nay, Nga và Ả-rập Xê-út không xung đột với nhau là vì để ổn định thị trường dầu trong năm 2015-2016, cũng như để chuẩn bị cho đợt IPO của Aramco. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, sự bất hòa đã có dấu hiệu trỗi dậy. Cụ thể, Rosneft cho biết cuộc chiến giá ở châu Âu có thể buộc các bên không kéo dài thỏa thuận cắt giảm sản lượng nữa.

Tình trạng mâu thuẫn đang dần nhen nhóm trên thị trường, nhưng vẫn chưa thực sự rõ ràng. Các động thái đầu tiên để tái gia nhập vào châu Âu của Saudi Aramco rõ ràng đã cho thấy rằng họ không sẵn lòng gánh vác trách nhiệm cho những nhà sản xuất khác nữa. Châu Âu, một thị trường dầu tương đối ổn định và tăng trưởng đáng kinh ngạc, hiện là nơi có thể diễn ra một cuộc chiến về giá dầu.

Ngoài ra, các nhà phân tích còn đưa ra một kịch bản khác. Theo đó, cả Nga và Ả-rập Xê-út đều không muốn tiến tới một cuộc chiến giá cả thật sự nhưng họ có thể gia tăng thị phần mình theo một cách khác. Cụ thể, 2 quốc gia này có thể chuyển hướng sang các đối thủ mới ở thị trường châu Âu là Iraq và Iran. Trước đây, Iraq và Iran đã lén lút giành lấy thị phần từ cả Nga và Ả-rập Xê-út. Với sự kết hợp sức mạnh giữa Moscow và Riyadh, một cuộc chiến giá cả với bộ đôi Iran và Iraq có lẽ sẽ khả thi hơn và bền vững hơn. Và kịch bản thứ 2 cũng có lợi thế là không đe dọa đến thỏa thuận cắt giảm sản lượng giữa các nhà sản xuất trong và ngoài OPEC./.

Ở phần trước, chúng ta đã có cái nhìn rõ hơn về diễn biến của vụ đặt cược dầu lớn nhất trên Phố Wall. Vậy tại sao Mexico lại đánh liều thực hiện thương vụ có giá trị cao đến thế? Đây có phải là ...

Khám phá bí mật động trời về vụ đặt cược dầu lớn nhất ở Phố Wall (phần 2)

Ở phần trước, chúng ta đã có cái nhìn rõ hơn về diễn biến của vụ đặt cược dầu lớn nhất trên Phố Wall. Vậy tại sao Mexico lại đánh liều thực hiện thương vụ có giá trị cao đến thế? Đây có phải là thương vụ đặt cược dầu đầu tiên của Mexico? Những thương vụ này mang lại lợi ích gì cho nền kinh tế của Mexico? Ở phần này, Bloomberg sẽ giúp chúng ta trả lời các câu hỏi trên, đồng thời cho thấy lịch sử đặt cược của Mexico từ trước cho tới nay. 

* Khám phá bí mật động trời về vụ đặt cược dầu lớn nhất ở Phố Wall (phần 1)

Khám phá bí mật động trời về vụ đặt cược dầu lớn nhất ở Phố Wall (phần 3)

Vụ đặt cược giá dầu của Mexico có một ý nghĩa kinh tế thực sự. Mãi cho đến thời gian gần đây, quốc gia phụ thuộc vào dầu là Mexico (chiếm đến 1/3 nguồn thu nhập của quốc gia) đã rơi vào tình thế nguy hiểm khi giá dầu biến động mạnh. Theo các quan chức Chính phủ hiện thời và trong quá khứ, mục tiêu chính của vụ đặt cược này không chỉ là đóng góp vào kho bạc của quốc gia mà còn để bảo vệ ngân sách liên bang khỏi sự biến động của giá dầu.

Hơn nữa, đây là một hành động vì mục tiêu tài chính của quốc gia. Nhờ có động thái trên mà Mexico đã giảm bớt chi phí đi vay, Fabián Valencia, chuyên gia kinh tế cấp cao tại IMF và cũng là người dõi theo Mexico, cho hay. “Vụ đầu cơ trên đã giúp Mexico trả lãi suất ít hơn 30 điểm cơ bản trên khoản nợ quốc gia”, ông cho biết.

Hoạt động đặt cược thông qua việc mua quyền chọn bán cũng giống như mua khoản bảo hiểm, Guillermo Ortiz, từng là Thống đốc Banxico trong giai đoạn 1998-2009, cho hay. “Bạn mua hợp đồng này với hy vọng là bạn sẽ không phải dùng đến nó”.

Về phần của mình, Mexico đã cho thấy một ma thuật lạ thường mang phong cách Phố Wall trong giao dịch dầu. Quốc gia này thường tạo tiền dựa trên các vụ đặt cược – thỉnh thoảng cũng mang lại rất nhiều tiền như trong giai đoạn 2008-2009. Từ năm 2001 đến 2017, Mexico đã tạo ra lợi nhuận 2.4 tỷ USD. Những vụ đặt cược đã mang lại 14.1 tỷ USD lợi nhuận và 11.7 tỷ USD phí cho các ngân hàng và nhà môi giới (Các ngân hàng đầu tư có thêm một động lực: Họ có thể kiếm tiền bằng cách thực hiện các giao dịch ăn theo nhưng tách biệt với vụ đặt cược).

Cho đến nay, bằng một cách nào đó, Mexico đã né tránh được một số rủi ro tiềm ẩn trong các giao dịch ở mức độ này. “Nếu bạn làm sai thì đó sẽ là một vấn đề chính trị nghiêm trọng”, George Richardson, quan chức cấp cao tại Ngân hàng Thế giới (WB), đề cập về các thương vụ đặt cược khủng. Khoản chi phí cao ngất ngưỡng trả cho các ngân hàng có thể trở thành lãng phí và thậm chí có thể ngăn cản các quốc gia sản xuất dầu khác tham gia vào các giao dịch phòng ngừa, ông nói. “Liệu có đáng để trả khoản phí thay vì xây dựng một bệnh viện mới?”.

Các kết quả gần đây đã khiến Chính phủ Mexico trông cực kỳ khả quan. Quốc gia này đã kiếm được 6.4 tỷ USD trong năm 2015 và 2.7 tỷ USD trong năm 2016.

Năm ngoái, Mexico đã chi hơn 1 tỷ USD để mua quyền chọn bán với mức giá sàn là 38 USD/thùng. Nếu giá cứ ở quanh mức 50 USD/thùng như hiện nay thì những người đàn ông từ Hacienda sẽ không có lời, nhưng nếu giá rớt xuống dưới mức 38 USD/thùng thì họ sẽ bắt đầu tạo ra lợi nhuận. Chúng ta không biết kết quả sẽ ra sao cho đến tháng 12/2017.

Năm 1990, Mexico lần đầu tiên thực hiện giao dịch phòng ngừa giá dầu. Sau khi Saddam Hussein xâm chiếm Kuwait và đẩy khu vực Trung Đông giàu dầu mỏ rơi vào khủng hoảng. Không lâu sau đó, Liên Hiệp Quốc (UN) đã đưa ra lệnh cấm với dầu từ Iraq và Kuwait, qua đó loại bỏ 10% nguồn cung dầu ra khỏi thị trường.

Kho bạc Mexico đã hưởng lợi từ đà tăng giá nhanh chóng của giá dầu, nhưng Chính phủ của Carlos Salinas de Gortari cũng hiểu rõ sự bùng nổ này sẽ không kéo dài, khi nền kinh tế Mỹ bắt đầu dịu lại và Tổng thống Mỹ George H.W. Bush chuẩn bị cho chiến tranh.

Theo Aldo Flores Quiroga, Phó Bộ trưởng dầu mỏ hiện nay của Mexico, ý nghĩ về việc sử dụng các công cụ tài chính dạng này xuất phát từ thập niên 80, khi Mexico đang loay hoay tìm cách ổn định tình hình tài chính. Cụ thể, Chính phủ Mexico đã không thể dự báo trước về cuộc khủng hoảng giá dầu trong năm 1985-1986, khi dầu từ Ả-rập Xê-út tràn ngập trên thị trường và giá bắt đầu sụt giảm. Vào năm 1990, triển vọng Washington có thể ngăn chặn đà sụt giảm của giá dầu bằng cách sử dụng nguồn dự trữ dầu mỏ chiến lược của Mỹ đã nở rộng.

Để đảm bảo Mexico không còn bị tác động bởi những vấn đề nằm ngoài tầm kiểm soát, Chính quyền Salinas đã quyết định đặt cược rằng giá dầu sẽ sụt giảm cùng với Goldman Sachs. Stephen Semlitz, trưởng bộ phận giao dịch năng lượng tại J. Aron & Co, và Robert Rubin, đồng Chủ tịch của Goldman Sachs và sau đó trở thành Bộ trưởng Tài chính Mỹ, đã đưa ra một công cụ có thể giúp Mexico khóa chặt giá dầu ở mức 17 USD/thùng trong vài tháng đầu tiên của năm 1991.

Giao dịch đã tỏ ra hiệu quả khi dầu Maya (một loại dầu tiêu chuẩn của Mexico) rơi xuống mức 9.75 USD/thùng trong năm đó. Mặc dù chiến lược phòng ngừa trong lúc chiến tranh vùng vịnh xảy ra đã thành công, nhưng Mexico đã không thực hiện lại điều này trong nhiều năm vì giá dầu lúc đó khá ổn định.

Tuy nhiên, Mexico rơi vào thế mất phòng ngự vào cuối thập niên 90, khi cuộc khủng hoảng kinh tế châu Á làm “đóng băng” nhu cầu dầu và các quốc gia OPEC tăng sản lượng sản xuất nhằm giành thị phần. Kết quả là giá dầu lại trượt dốc. Trong tháng 12/1998, Mexico bán dầu cho Mỹ ở mức vô cùng thấp 5.68 USD/thùng. Vốn không phải là thành viên của Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC), Mexico không thể tiên đoán trước về cuộc khủng hoảng nên họ cũng chẳng phòng ngừa.

Chính sự việc trên đã gieo rắc nỗi ám ảnh lên cả một thế hệ các quan chức Chính phủ - những người đã quyết định không bao giờ để họ bị tác động một lần nào nữa. Và điều này đã khởi đầu hoạt động phòng ngừa hiện đại ở Mexico – chính thức có hiệu lực vào đầu những năm 2000 sau khi các nhà lập pháp thông qua một điều luật cho phép Mexico linh hoạt về ngân sách để đáp ứng các giao dịch phòng ngừa.

Mexico đã chi ra 217.3 triệu USD trong năm 2001 cho các quyền chọn bán và chi 1 tỷ USD trong năm 2002. Năm 2003 và 2004, khi giá dầu không ngừng tăng, quốc gia này đã quyết định không thực hiện các giao dịch phòng ngừa nữa. (Chính phủ Mexico từ chối đưa ra nhận định về việc này).

Theo nguồn thông tin thân cận, chiến lược trên diễn ra trở lại từ năm 2005. Mexico đã giao dịch phòng ngừa mỗi năm mà không có sự gián đoạn nào cả. Agustín Carstens, người sau này đứng đầu Banxico, là Bộ trưởng Tài chính vào năm 2009 khi khoản thanh toán cho việc phòng ngừa lên tới 5.1 tỷ USD.

Một số quan chức Chính phủ Mexico cũng thường đề cập tới vụ đặt cược giá dầu hàng năm như là “vụ phòng ngừa Agustínian”./.

Còn tiếp...

It's me

Tuấn Kiệt

If you don't live for something, you'll die for nothing

Đăng nhập x


Nhớ đăng nhập

Đổi mật khẩu x

Chỉnh sửa thông tin cá nhân x



(Dung lượng file
không quá 1Mb)
Ngày sinh:
Thông tin đánh dấu * là bắt buộc

Để gửi bài viết vui lòng bổ sung thông tin x



(Dung lượng file
không quá 1Mb)
Ngày sinh:
Thông tin đánh dấu * là bắt buộc
Tôi đã đọc và đồng ý với điều khoản sử dụng

Gửi bài viết mới x

Chọn file

  • Tra cứu chứng khoán
    Tra cứu chứng khoán
  • Theo dõi chứng khoán